Tuesday, September 27, 2011
Monday, September 12, 2011
SG note 3
1. Khamal là 1 người bạn mới quen ko lâu, hơn tôi 1 tuổi, nhiều kinh nghiệm sống hơn tôi cả trăm lần. Anh cùng tôi đăng kí thực tập ở một công ty Singapore tại Thượng Hải. Tôi dự vòng phỏng vấn của trường, phản ứng của người đặt câu hỏi là rất tốt. có thể tự tin chỉ cần chờ tuyển chọn cuối cùng của công ty. Khamal bị loại sau vòng phỏng vấn của trường, theo nhiều người nói thì đơn giản lý do bởi anh là người Malay, mà người Hoa ở Sing thì ko thích người Malay.
Khi đó tôi nói với Khamal rằng ko có anh đi cùng, tôi thấy sợ. Khamal nói, mày việc gì phải sợ, ko có tao đi cùng thì mày cũng phải quen tự lo cho bản thân mình đi chứ, mày ko thể dựa vào người khác mãi được. Anh đâu biết rằng tôi đâu có sợ đi tới 1 nơi xa lạ và ko tồn tại được. Tôi sợ sẽ lại tự tạo dựng 1 cuộc sống tách biệt như đã làm ở Sing, ngày ngày đi đi về về như 1 cái bóng, làm gì cũng chỉ có một mình. Tôi cần ai đó bên cạnh để giúp mình phá vỡ những tảng băng. Về điểm này Khamal đúng, tôi ko thể dựa vào người khác mãi đc. Nhưng ko phải ngay lúc này, khi tôi mới bắt đầu thấy mình cần hoà nhập.
Tôi đã đến SG sau một lời đề nghị chóng vánh, mặc kệ những rủi ro nhất định, nhưng nỗi sợ kia thì vẫn bám chặt nơi gót chân.
2. Khác với tưởng tượng (đúng ra tôi chẳng tưởng tượng gì nhiều, SG chỉ là 1 phép tính trong cái phương trình rối ren ko đầu ko cuối tôi đang mày mò cho đời mình), SG nhẹ nhàng từng bước ôm tôi vào lòng. Từ người hàng xóm đầu tiên cho kẻ lạ mặt đứng trc của nhà mượn cái bàn ủi, những đồng nghiệp thân thiện làm quen với thằng nhóc Bắc Kì ngô nghê mới tới văn phòng, dẫn nó đi chơi và chỉ cho những điều quan trọng, một người chị mới vừa add trên net đã cho ngay nick và số điện thoại hẹn cafe, cô hàng nước mỉm cười ko lấy tiền ly trà đá cho 1 thằng lang thang vã mồ hôi lúc chiều muộn. Để rồi khi chia tay tôi muốn nói lời cảm ơn nhưng quá vụng về ko biết sao diễn tả hết lòng mình.
Tôi dần quên nỗi sợ nơi gót chân cho đến khi về đến HN, thấy như mình ko thuộc về nó. Lạ, và cũng thật buồn cười. Như khi đồng nghiệp bất ngờ biết đây là lần đầu tôi tới SG, hỏi có nhớ nhà ko, tôi mỉm cười, em quen rồi. Như khi chị bảo vệ người Bến Tre nhìn tôi lúc chia tay và hỏi, chắc cưng nao lòng lắm? Khi nhận ra chị đang nói về cảm giác trở lại quê hương, tôi lúng túng cười, dạ, cũng lâu rồi em chưa về HN. Chắc chị nhớ quê nhiều lắm.
3. Anh D. trong một giờ ăn trưa ở công ty, nhìn tôi mở nắp hộp thịt mang theo rồi nói, em chắc từ bé đến giờ ko phải làm gì giúp gia đình nhỉ. Nói xong anh bình thản đáp lại ánh mắt băn khoăn của tôi rồi đứng dậy đi hút thuốc. Chị T. cũng đồng tình, nói rằng điều đó có thể thấy ngay dựa vào kinh nghiệm. Tôi đã rất sốc và suy nghĩ nhiều ngày sau đó. Điều gì ở tôi khiến anh nói vậy? Sau cùng tôi chấp nhận, và thầm cám ơn anh đã nói thẳng để tôi biết mình đang ở đâu.
Chị T. dù bận ngập đầu ở công ty rồi lại lo cho gia đình nhỏ, nhưng vẫn đăng kí học lớp tiếng Anh buổi tối quyết tâm thể hiện đc bản thân trc các sếp. Chị mang câu hỏi của lớp học đến công ty thảo luận với mọi người. Có lần chị hỏi bọn trẻ chúng tôi cuộc sống này màu gì. Chị chọn màu cam khát vọng. Tôi và cậu bạn bằng tuổi cùng chọn 7 sắc cầu vồng, nhưng chị hổng chịu, nên nó chọn blue, màu xanh hy vọng như chị gợi ý. Tôi nói chị cẩn thận nha, blue có khi còn diễn tả nỗi buồn. Tôi chọn blue, màu xanh ảm đạm. Chị ngạc nhiên, trời sao em chọn thế, tương lai em đáng tươi sáng rộng mở thế cơ mà. Tôi cười trừ, em đâu biết tương lại em rồi sẽ thế nào đâu chị. Cùng là blue, cần thêm chút gì để chuyển nó từ sắc ảm đạm thành hy vọng? Tôi cũng băn khoăn tự hỏi.
4. Tôi có dịp ghé một vài ngôi chùa/tịnh xá ở SG. Cảm giác ko như mình muốn tìm kiếm, có lẽ do chưa tìm đúng chỗ. Nhưng những nhà sư thật sự thì tôi được gặp 2 lần, đều là lúc đang ngồi ăn sáng ở một quán vỉa hè.
Lần đầu là một sư ông ở gần khu phố du lịch Phạm Ngũ Lão, lần sau đó là một sư bà dọc đường Nguyễn Trãi quận 1. Cả hai nhà sư đều gây sự chú ý mạnh với tôi, quanh họ như có một ko khí, một nhịp điệu riêng, họ chân không bước từng bước trên mặt đường, miễn nhiễm khỏi những dòng xe cộ, khỏi phố xá tấp nập, những âm thanh và những mùi hương. Sư ông mang trên mặt vẻ khắc khổ, đôi mắt hằn sâu vào nơi vô định. Sư bà có một nụ cười nhè nhẹ đầy bí ẩn, cặp mắt gần như nhắm lại, đầu hơi nghiêng nghiêng theo từng bước chân. Cả hai đều toát lên một cái thần kì lạ, ko thiện ko ác. Ko thể rời mắt khỏi họ, tôi tưởng như mình có thể thấy vầng hào quang vô hình quanh hai nhà sư ấy. Họ đang đi đâu, về đâu?
Cả hai lần, tôi những muốn bước lên, chào họ và hỏi, và, biết đâu đấy, xin họ cho đi cùng. Nhưng có một nỗi sợ mơ hồ ngăn cản tôi. Tôi ko biết phải mở lời thế nào, tôi ko biết mình có nên chặn đường hai vị sư, tôi ko biết liệu có bị 2 vị bất ngờ đánh cho một chưởng? Vậy là đành ngồi ậm ừ vô cảm với người đi cùng, mắt dõi theo dáng họ khoan thai bước tiếp bước.
5. Những ngày ở SG tôi hay nghĩ vẩn vơ nhiều chuyện, trong đó có chuyện về việc nói chuyện. Trong một nhóm nói chuyện thường tình, tôi nghĩ tuyệt đối cần nhiều vai khác nhau:
- Người dẫn dắt và đưa ra những câu chuyện mới.
- Người hưởng ứng, bình luận, thêm ý cho câu chuyện.
- Người đặt câu hỏi, có thể nói đây là người giữ nhịp.
- Người lắng nghe - chỉ có 1 vài cử chỉ hoặc phát ra vài từ rất tiết chế nếu ko hoàn toàn im lặng.
Vai nào cũng quan trọng. Số người càng ít thì một người phải đảm trách càng nhiều vai. Tôi ko phải là người sắm vai giỏi, nên chỉ thoải mái nói chuyện tay bo đc với một số người. Ra HN thì có cảm giác con số này thực ra đang ngày càng giảm. Trong những người bạn cũ chỉ còn sót lại 1 người tôi tin mình có thể thả lỏng mà nói ra những suy nghĩ trong lòng. Người bạn này mới vào SG làm tôi trơ vơ ko biết làm gì mỗi lần phóng xe ra đường xong việc lang thang ko muốn về. Những người bạn mới thì ở SG, hoặc ở Sing.
Sunday, August 7, 2011
Wednesday, August 3, 2011
SG note 2
1. Kỹ năng sống
Anh TĐK từ một nhà thơ siêu trẻ, nay đã thành doanh nhân thành đạt, dịch giả và diễn giả nổi tiếng ở VN. Sau khi tu nghiệp ở Sing, hiện tại anh đứng đầu tổ chức những khoá đào tạo kỹ năng sống, và phụ trách dịch những cuốn sách dạy kinh doanh, làm giàu. Mình chưa đọc sách anh dịch. Chưa đi nghe hay đọc về nội dung những thuyết trình. Những cuốn sách với nhan đề như vậy, mình thường chẳng bao giờ chạm vào trong hiệu sách. Mình gọi chúng là "sách dạy đời", dạy những việc kiểu như đừng bao giờ đi ăn một mình, làm thế nào để tận dụng những mối quan hệ trong network của bạn. Chính vì vậy anh TĐK lại càng khiến mình tò mò.
Kỹ năng sống, theo mình nếu đã lên đến tầm kỹ năng thì phải giúp người ta sống sót trong những điều kiện ngặt nghèo. Xưa thì chắc phải có kỹ năng bơi lội, kỹ năng định hướng và sống sót ngoài sa mạc hay trong rừng thẳm, kỹ năng hàng hải, kỹ năng chăn nuôi trồng trọt. Giờ thì người ta đang dạy kỹ năng giao tiếp trong công sở, kỹ năng bán hàng, kỹ năng tìm việc.
Mình ko hút thuốc nhưng luôn mang theo một cái bật lửa, để nhỡ khi cần có lửa. Gần đây đi thực tập, bẵng đi một thời gian ko hiểu sao khi lục lại ba lô thường ngày thì ko còn thấy đâu nữa. Cảm giác bất an khó chịu. Phải kiếm một cái hộp quẹt gấp.
Mình khoái đi ăn một mình khi có thể, vừa ăn vừa nghĩ lung tung trong khoảng thời gian riêng cho bản thân. Chỉ cần có những thứ như lửa bên người là đc.
2. Muốn
Cuối tháng 5 đầu tháng 6 trc khi về SG, mình có gặp một cô gái Huế trong một shop quần áo. Mình là người mua hàng còn bạn làm công việc thu ngân. Mình thường có xu hướng tránh những người VN ở Sing nhưng bỗng bạn cho mình một cảm giác hoàn toàn khác. Chỉ có thể cố gắng nói chuyện với bạn càng nhiều càng tốt trong phạm vi có thể, cái này mình ko giỏi, có lẽ vì giết chết cảm xúc đã trở thành một phản xạ đc lặp đi lặp lại cho tới khi gần như trở thành bản năng. Khoảnh khắc trôi qua làm mình tiếc mất vài ngày. Bạn còn níu mình lại bên ngưỡng cửa vài giây, vậy mà mình chẳng thể mở miệng hỏi dù chỉ là một cái tên...
Nhảy lên chuyến tàu đêm ra Nha Trang trong 24h để đc đi chân trần trên cát. Cái ko khí của biển dần xoa dịu tâm hồn mình sau thời gian bon chen xô bồ của công việc. Có phải khi đi làm rồi thì người ta sẽ trân trọng hơn những thứ thật giản dị hàng ngày, ăn một trái táo nhỏ bỗng thấy ngon hơn, uống cốc bia với bạn bè bỗng thấy sướng hơn, và người ta cũng điên hơn? Quả thật nếu ko có những quyết định hơi điên như chuyến đi Nha Trang đó, thì chắc mình sẽ phát điên thật sự vì mệt mỏi bon chen. Có lẽ mình ko có đủ và chưa thực sự muốn tiếp nhận những kĩ năng cần thiết.
Biển làm mình nhớ đến miền Trung và bất ngờ nhớ đến bạn. Mình chợt nghĩ hay là sau này lấy một cô vợ Huế, về miền Trung xin vào làm tại một khách sạn/resort, ổn định cuộc sống tại một nơi gần với thiên nhiên và có một gia đình nho nhỏ. Vậy thôi chắc cũng hạnh phúc rồi. Ko như cái con đường mình đang chọn, con đường mà chính mình cũng ko hề tin tưởng. Nhưng cái từ "ổn định" với mình nghe sao có chút bức bối. Liệu đó có phải thứ mình mong muốn hay ko? Mà liệu những thứ mình mong muốn có thực sự đáng mong muốn hay ko? Hy vọng con đường mình đang chọn, đi tiếp sẽ xuất hiện những khúc rẽ mới.
Mình nghĩ khi quay về học tiếp mình sẽ trở lại với hy vọng nhỏ nhoi rằng bạn vẫn còn ở đó. Có thể tất cả chỉ là ảo tưởng, có thể mình sẽ lại ko biết phải làm gì, có thể mình sẽ chỉ dám đứng từ xa chứ ko bước vào. Nhưng mình muốn ít nhất được nhìn thấy bạn một lần nữa.
3. Bạn
Hai thằng bạn của mình. Thằng thì: Mẹ cái bọn mới vào làm công ty nước ngoài nổi tiếng ở VN chỉ đc cái oai, vào làm thì nó vắt cho kiệt sức chứ hay ho gì? Làm nhà nước lương cứng ít hơn đấy, nhưng xem thằng nào nhàn hơn, thằng nào ăn nhiều hơn? Thằng thì: Mày ko biết giờ tao đểu thế nào đâu, vì thời gian mày ở Sing thì tao ở HN, tao thay đổi nhiều lắm rồi.
Thằng 1 thì muốn làm giàu. Thằng 2 thì muốn đóng góp những gì có thể cho xã hội theo cách của nó. Mình muốn biết mục đích sống thực sự của thằng 1 là gì. Muốn biết liệu thằng 2 có còn là thằng bạn ngày xưa của mình nữa hay ko. Mình thì mình muốn được hoà nhập vào với mọi người xung quanh, mình muốn hạnh phúc. Viết ra chợt thấy mắc cười.
Một cô bạn của mình bất ngờ bỏ nhà ở HN vào SG tìm việc. Lúc mới nghe tin, mình chỉ nghĩ rằng đây đúng là một mùa hè cực thú vị.
Wednesday, July 20, 2011
Saturday, July 9, 2011
SG note 1
1. Mẹ
Mấy ngày đầu tôi từ đó về đây, bà ngày nào cũng gọi vào hỏi han, dặn dò từng cái nhỏ nhặt. Cũng giống những ngày đầu tôi từ nhà sang đó, bà cũng sang theo 1 tuần, rồi tuần sau đó lại từng ngày gọi điện. Tôi đã có cảm giác như con chim cuối cùng cũng thoát khỏi cái lồng của mình nhưng những vết tích trước đây vẫn bám nặng trên đôi cánh tàn tạ.
Khi đó tôi đã nặng lời với bà nhằm cắt đứt cái sợi dây vô hình ấy. Bà giận giữ và khóc vài đêm vì lo lắng, gọi điên cho bạn tôi ở nhà tâm sự và hỏi han, khiến tôi bật ra tiếng cười thở dài khi nghe bạn kể lại. Cái khoảng cách giữa tôi và bà đã lớn đến mức bà ko còn hiểu tôi là ai nữa và luôn phải gọi những người bạn của tôi qua danh bạ để tìm hiểu về đứa con luôn yên lặng sống cùng nhà với mình. Mọi chuyện rồi cũng tự ổn thoả, bà thường gọi sang 2 tuần 1 lần hoặc khi có việc. Đôi lần ko liên lạc đc, bà lại loạn lên đòi tôi cho số điện thoại của bạn bè bên đó, và tất nhiên câu trả lời kiên quyết là không.
Lần này tôi bắt đầu hơi bực mình khi thấy những missed call trong lúc mình đang thiếp ngủ sau một ngày dài. 2 năm rồi và nó lại quay lại sao? Không nặng lời, tôi chỉ trả lời với giọng nửa đùa nửa thật: "Làm gì mà mẹ cứ gọi suốt thế? Thế có việc gì?" Bà đã và luôn không chú ý đọc giọng nói, lại tức giận và quát ầm lên, à, mày đi nước ngoài mới 2 năm mà bây giờ đã thế à, trc đây mày chê em họ mày đi nước ngoài về không còn là người VN nữa, giờ mày xem lại mày xem, mày không cần thì tao cũng không gọi nữa. Tôi chỉ giữ im lặng lắng nghe đến lúc bà kết thúc, vì có một điều tôi ko thể nói với bà: Tôi vẫn là người VN, nhưng ko còn là thằng con như bà nghĩ trc đây nữa, tôi đã bắt đầu lớn lên theo cách của mình và bà ko còn nắm giữ được tôi như khi còn ở nhà nữa, chỉ vậy thôi.
Giờ đôi lúc nhớ về mẹ, kí ức luôn hiện lên là những đôi găng tay bằng len màu xanh đậm mà tôi gọi là xanh lá mạng mẹ đan khi đông về những năm mẫu giáo. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đó là những đôi găng đẹp nhất, ấm nhất và có lẽ trông thằng bé ấy thật dễ thương khi đeo găng và được mẹ đặt lên ghế sau xe đạp để đến trường. Khi đó nó chỉ có 2 điều bận tâm. Tại sao ngồi sau xe mẹ đau đít thế, mà con nhìn người ta đi xe xung quanh có bị xóc thế đâu? Tại sao mẹ cứ đan cho con găng tay không có ngón thế, găng tay không có ngón là găng con gái, con không thích đâu! Thế là mẹ giải thích xe đạp ai ngồi sau cũng bị xóc con ạ, con nhìn xa nên thấy các xe khác không bị xóc đấy thôi, để mẹ đi chậm, ko vào chỗ xóc cho đỡ đau đít nhé. Thế là mẹ lại cặm cụi ngồi đan thêm những chiếc găng len dễ thương màu xanh lá mạng có điểm vài sợi vàng mỏng manh lấp lánh mỗi lần thằng bé chạy chơi ở lớp đến lúc về trong túi áo chỉ còn một chiếc găng. Hình như có vài lần nó đã cố tình đánh mất một chiếc găng để không phải đeo găng con gái nữa. Rồi cuối cùng mẹ cũng cặm cụi ngồi đan những chiếc găng màu xanh lá mạng có ngón, và nó lại chạy nhảy rồi làm rơi.
Tôi biết đời bà có bao nhiêu thăng trầm vất vả, tôi thương bà vì như bao nhiêu người mẹ khác, bà dành tất cả tình yêu cho 2 đứa con, để rồi chúng lớn lên, chưa bao giờ nói một lời yêu thương, một lời chúc mừng những dịp lễ hay sinh nhật bà, mà tìm cách tháo chạy khỏi bàn tay bà. Nhưng có lẽ tôi không bao giờ có thể quay lại đối mặt với bà, người đã đánh cắp 5 năm quan trọng nhất của tôi, để giờ méo mó và lạc lõng tôi đơn độc giữa cuộc đời, lần tìm con đường để tự mình trưởng thành mà không thể xoá bỏ những ảnh hưởng của gia đình lên quãng thời gian 5 năm không bao giờ quay lại ấy. Có lẽ tôi không bao giờ có thể tha thứ.
Mỗi lần chợt nhớ về những năm mẫu giáo, tôi lại muốn khóc, khóc cho người mẹ tranh thủ giờ nghỉ trưa đạp xe đến trường mẫu giáo những ngày sống li thân với chồng, để vội vàng ôm đứa con đang giả vờ ngủ trưa bỗng bất ngờ được cô giáo gọi dậy, ra gặp mẹ và cầm một túi cam chiều còn mang về. Khóc cho bà và khóc cho tôi. Khóc cho sợi dây vô hình mà tôi không thể cắt bỏ còn bà không thể nắm giữ. Nhưng có lẽ tôi không bao giờ có thể khóc được nữa.
Subscribe to:
Posts (Atom)