Friday, September 21, 2012
Saturday, August 4, 2012
Hà Nội, 3/8/2012
Không phải cô gái hơn tuổi, mặc bộ đồ đen đơn giản nhưng rất có phong cách, với đôi mắt và nụ cười rất rất duyên, tại một quán cafe yên tĩnh có ban công, cạnh Bờ Hồ, hôm qua.
Mà lại là một cô gái bằng tuổi, hôm nay, khiến tôi muốn được viết một thứ gì đó. Ngồi trong một góc tôi tối của quán trà nhỏ, uống thứ trà chan chát và nói những câu chuyện bâng quơ, cô gái khiến lòng tôi, từ trống rỗng sau khi gặp, dần bị lấp đầy bằng một cảm giác mệt mỏi, đơn độc và lại thấy mình thật nhỏ bé. Cái cảm giác trở nên rõ ràng, chỉ khi đêm về, có lẽ, cũng giống như vị trà ngấm dần từ đầu lưỡi xuống hết cuống họng, rồi cứ ở lại đó mãi, thật lâu. Cũng có thể là do tách cafe tôi uống sau đó, khiến sọ tôi mệt, sau một ngày dài?
Cô gái ấy, nhịp điệu khá lặng lẽ, nhưng không rụt rè. Làm tôi viết rồi lại xoá, không thành được, một entry trọn vẹn.
Mệt, với những suy tính, những ham muốn, những lo toan, cho bước đầu tiên của sự nghiệp, cũng là một trong những nút thắt, trong cái phương trình luôn dang dở, của đời mình. Tôi chỉ muốn quay lại với cuốn sách, đang đọc dở, của Trần Dần. I như trong thánh kinh: những kẻ lạc lối, không phải lúc nào cũng đơn độc, còn những kẻ đơn độc, sẽ đều đến lúc, lạc đường.
Mà lại là một cô gái bằng tuổi, hôm nay, khiến tôi muốn được viết một thứ gì đó. Ngồi trong một góc tôi tối của quán trà nhỏ, uống thứ trà chan chát và nói những câu chuyện bâng quơ, cô gái khiến lòng tôi, từ trống rỗng sau khi gặp, dần bị lấp đầy bằng một cảm giác mệt mỏi, đơn độc và lại thấy mình thật nhỏ bé. Cái cảm giác trở nên rõ ràng, chỉ khi đêm về, có lẽ, cũng giống như vị trà ngấm dần từ đầu lưỡi xuống hết cuống họng, rồi cứ ở lại đó mãi, thật lâu. Cũng có thể là do tách cafe tôi uống sau đó, khiến sọ tôi mệt, sau một ngày dài?
Cô gái ấy, nhịp điệu khá lặng lẽ, nhưng không rụt rè. Làm tôi viết rồi lại xoá, không thành được, một entry trọn vẹn.
Mệt, với những suy tính, những ham muốn, những lo toan, cho bước đầu tiên của sự nghiệp, cũng là một trong những nút thắt, trong cái phương trình luôn dang dở, của đời mình. Tôi chỉ muốn quay lại với cuốn sách, đang đọc dở, của Trần Dần. I như trong thánh kinh: những kẻ lạc lối, không phải lúc nào cũng đơn độc, còn những kẻ đơn độc, sẽ đều đến lúc, lạc đường.
Wednesday, June 20, 2012
Này em
Này cô gái mới quen
hôm nay em làm tôi vui lạ.
Em bé nhỏ và mộc mạc, trẻ trung và vui tươi,
dù cuộc đời dày xéo.
Em cười nhiều, em cười cùng tôi.
Em hát theo điệu nhạc trên radio,
em hát điệu nhạc của riêng em
dưới vòi sen toả khói.
Tôi chẳng có gì dành tặng em ngoài những nụ hôn nồng thắm
khi ta chẳng nói thứ tiếng của nhau.
Em có cuốn sổ tay nho nhỏ, nắn nót những nét chữ tượng hình xinh xắn.
Em viết gì đó, hôm nay khi ngồi bên tôi?
Tôi muốn để lại vài dòng vào cuốn số nhỏ nhắn
rồi một ngày có lẽ sẽ có người dịch hộ
một bài thơ hay đơn giản chỉ một lời tỏ tình ngắn ngủi
khi tôi trót quên hôn lên mu bàn tay để tạm biệt em.
Em nói gì đó ấp úng ngọt ngào,
em lấy ngón tay nhè nhẹ viết lên lưng áo tôi
rồi hí hửng cười vì sẽ chẳng bao giờ tôi hiểu được.
Này em bé nhỏ, ước gì ta là một đôi.
Em năm nay hai mươi mốt
còn tôi hai mươi ba.
Tôi đắng cay còn em dịu ngọt
lẽ ra ta đã có thể hoà thành một ly cà phê tuyệt vời nghi ngút khói
giữa những mùa đông lạnh của cuộc đời.
Xe bus buổi đêm lao vun vút.
Mơ màng trong cơn nhức đầu ngọt lịm,
tôi khe khẽ hát trong tiếng ầm ì của động cơ
Này em,
tôi sẽ hát tặng em trên con đường vắng lặng
khi đi bộ về
dưới trăng sao và sương đêm.
hôm nay em làm tôi vui lạ.
Em bé nhỏ và mộc mạc, trẻ trung và vui tươi,
dù cuộc đời dày xéo.
Em cười nhiều, em cười cùng tôi.
Em hát theo điệu nhạc trên radio,
em hát điệu nhạc của riêng em
dưới vòi sen toả khói.
Tôi chẳng có gì dành tặng em ngoài những nụ hôn nồng thắm
khi ta chẳng nói thứ tiếng của nhau.
Em có cuốn sổ tay nho nhỏ, nắn nót những nét chữ tượng hình xinh xắn.
Em viết gì đó, hôm nay khi ngồi bên tôi?
Tôi muốn để lại vài dòng vào cuốn số nhỏ nhắn
rồi một ngày có lẽ sẽ có người dịch hộ
một bài thơ hay đơn giản chỉ một lời tỏ tình ngắn ngủi
khi tôi trót quên hôn lên mu bàn tay để tạm biệt em.
Em nói gì đó ấp úng ngọt ngào,
em lấy ngón tay nhè nhẹ viết lên lưng áo tôi
rồi hí hửng cười vì sẽ chẳng bao giờ tôi hiểu được.
Này em bé nhỏ, ước gì ta là một đôi.
Em năm nay hai mươi mốt
còn tôi hai mươi ba.
Tôi đắng cay còn em dịu ngọt
lẽ ra ta đã có thể hoà thành một ly cà phê tuyệt vời nghi ngút khói
giữa những mùa đông lạnh của cuộc đời.
Xe bus buổi đêm lao vun vút.
Mơ màng trong cơn nhức đầu ngọt lịm,
tôi khe khẽ hát trong tiếng ầm ì của động cơ
Này em,
tôi sẽ hát tặng em trên con đường vắng lặng
khi đi bộ về
dưới trăng sao và sương đêm.
Wednesday, June 13, 2012
Cherry cherry lady...
A while ago in southern Vietnam, I bought this pair of earrings while looking around for some souvenirs to bring back to Singapore. They were cheap, but they made me feel like they should have belonged to my girl. Just that I'd never had one.
I didn't give them to my cherry girl only because they didn't suit her smile.
So today I came over just to find she wasn't there. The door man asked me to stay, but I guessed it was better that way I left her a little me-to-you bear and a little card. Singapore night was so muggy I sweat all over the way home.
...
- Why do you say goodbye? What do you mean? You are angry, aren't you?
- No I'm not angry at all. I'm sorry we didn't meet today. From now on, I will not come over anymore, so I'd like to say goodbye to you :-)
- Why?
- I'm gonna have a girlfriend soon, and you're gonna go back to your country. So that's why :-)
- Can I see you for the last time?
- No, I'm sorry... Today I came over only to give you my goodbye gift. Now we should not meet again :-)
- Ok... You are only thinking of yourself.
- I'm sorry... I will miss you.
I'm sorry I didn't wait to share with you some cherries while we talk goodbye. We first kissed in the juice of watermelon, and I'm sure for this last time your lips would give cherries the taste I'd never forget. I'm sorry I ended it with you by a card and some cold messages through the phone, you must have hated the stupid smiley faces I faked, you must have screamed at your colleagues to hold up the tears. I'm sorry I left you no chance to feel my presence, I'm sorry I left you no chance to show your emotions, I'm sorry I know you can't say much in this strange language on the phone. I'm sorry I hurt you, a girl already so broken I'd rather cut myself not to hurt...
We lied to ourselves to fall into each other. We blinded ourselves to run away from our sorrow. That was why I had to go, but you know, we lasted cos we understood our failure. And I'm afraid you would be the only one willing to do that with me. I'm afraid I have left you to come back to loneliness for eternity.
I would love to get back to you, right now. I would love to get the sweetest kisses you would give to bid farewell. But you know, the cherries I bought red have turned black. What supposed to be so sweet have turned sour. The yellow roses have died in your dark place, why do you still insist on staying?
I'm sorry I couldn't start my long letter to send to you with those earrings always kept in my back pack. If you don't take, who else would I give them to?
I'm sorry you wouldn't even read these lines. But you know, my cherry lady, I guess we should just leave this undone. Hope my little bear could follow you home, cos the red rose he holds was made to last forever...
I didn't give them to my cherry girl only because they didn't suit her smile.
So today I came over just to find she wasn't there. The door man asked me to stay, but I guessed it was better that way I left her a little me-to-you bear and a little card. Singapore night was so muggy I sweat all over the way home.
...
- Why do you say goodbye? What do you mean? You are angry, aren't you?
- No I'm not angry at all. I'm sorry we didn't meet today. From now on, I will not come over anymore, so I'd like to say goodbye to you :-)
- Why?
- I'm gonna have a girlfriend soon, and you're gonna go back to your country. So that's why :-)
- Can I see you for the last time?
- No, I'm sorry... Today I came over only to give you my goodbye gift. Now we should not meet again :-)
- Ok... You are only thinking of yourself.
- I'm sorry... I will miss you.
I'm sorry I didn't wait to share with you some cherries while we talk goodbye. We first kissed in the juice of watermelon, and I'm sure for this last time your lips would give cherries the taste I'd never forget. I'm sorry I ended it with you by a card and some cold messages through the phone, you must have hated the stupid smiley faces I faked, you must have screamed at your colleagues to hold up the tears. I'm sorry I left you no chance to feel my presence, I'm sorry I left you no chance to show your emotions, I'm sorry I know you can't say much in this strange language on the phone. I'm sorry I hurt you, a girl already so broken I'd rather cut myself not to hurt...
We lied to ourselves to fall into each other. We blinded ourselves to run away from our sorrow. That was why I had to go, but you know, we lasted cos we understood our failure. And I'm afraid you would be the only one willing to do that with me. I'm afraid I have left you to come back to loneliness for eternity.
I would love to get back to you, right now. I would love to get the sweetest kisses you would give to bid farewell. But you know, the cherries I bought red have turned black. What supposed to be so sweet have turned sour. The yellow roses have died in your dark place, why do you still insist on staying?
I'm sorry I couldn't start my long letter to send to you with those earrings always kept in my back pack. If you don't take, who else would I give them to?
I'm sorry you wouldn't even read these lines. But you know, my cherry lady, I guess we should just leave this undone. Hope my little bear could follow you home, cos the red rose he holds was made to last forever...
Saturday, April 21, 2012
Viết cho mưa bóng mây
Những ngày dài thả mình chìm vào trống trải
ngồi ở góc nhỏ nơi người người lại qua
lang thang những bước chân vội vàng không đích đến
tôi dụ mình quên một nỗi buồn không tên
Những ngày dài ngóng chờ áng mây u ám
để mưa xối xả quét hết lũ người ngu ngốc kia đi
rồi tất cả chỉ còn là âm thanh của nước
để tôi được ngồi thư thái cô đơn
Đôi lúc buồn nhìn những cặp tình nhân thong thả
đôi chân hoà nhịp bước bên nhau
trong khi bọn ruồi nhỏ bên tôi nháo nhác
không tìm được tổ của chúng trên hốc tường
Tôi như người điên trơ ra giữa dòng đời hối hả
buông thả nó đúng với một trò đùa
rồi chợt nhận ra bên mình không còn ai cả
liệu ở đâu đó có ai cùng hoà hơi thở vào sương đêm?
Ngày hôm nay sao mưa chẳng tới
bọn người mở nhạc ồn ã quá thôi
chỉ một kẻ lặng ngồi co ro đôi mắt tối
hắn vừa đọc hết một câu chuyện tình buồn
nơi hoàng hôn không có màu yên ả
và nó làm hắn nhớ tới em.
ngồi ở góc nhỏ nơi người người lại qua
lang thang những bước chân vội vàng không đích đến
tôi dụ mình quên một nỗi buồn không tên
Những ngày dài ngóng chờ áng mây u ám
để mưa xối xả quét hết lũ người ngu ngốc kia đi
rồi tất cả chỉ còn là âm thanh của nước
để tôi được ngồi thư thái cô đơn
Đôi lúc buồn nhìn những cặp tình nhân thong thả
đôi chân hoà nhịp bước bên nhau
trong khi bọn ruồi nhỏ bên tôi nháo nhác
không tìm được tổ của chúng trên hốc tường
Tôi như người điên trơ ra giữa dòng đời hối hả
buông thả nó đúng với một trò đùa
rồi chợt nhận ra bên mình không còn ai cả
liệu ở đâu đó có ai cùng hoà hơi thở vào sương đêm?
Ngày hôm nay sao mưa chẳng tới
bọn người mở nhạc ồn ã quá thôi
chỉ một kẻ lặng ngồi co ro đôi mắt tối
hắn vừa đọc hết một câu chuyện tình buồn
nơi hoàng hôn không có màu yên ả
và nó làm hắn nhớ tới em.
Tuesday, February 21, 2012
Viết vội
Tôi có cảm giác nỗi cô đơn đang bắt đầu nuốt chửng mình.
Đã qua những ức chế vì ko thể tìm được dù chỉ một người đồng hành, giờ tôi chỉ thi thoảng ức chế vì ko tìm được một nơi nào đủ yên tĩnh, đủ rộng rãi, đủ vắng người để có thể được thanh thản một mình. Giờ ở đâu cũng tràn ngập âm thanh ồn ào và vô nghĩa của những người là người.
Khi tìm được một quãng ngắn ngủi đúng ý, tôi thường ước thời gian đứng lại mãi mãi, cô đọng trong cái vị ngòn ngọt lạ đời tôi đang chậm rãi nếm từng giọt. Vậy thôi.
Nói viết vội vì còn phải quay trở lại một mình.
Đã qua những ức chế vì ko thể tìm được dù chỉ một người đồng hành, giờ tôi chỉ thi thoảng ức chế vì ko tìm được một nơi nào đủ yên tĩnh, đủ rộng rãi, đủ vắng người để có thể được thanh thản một mình. Giờ ở đâu cũng tràn ngập âm thanh ồn ào và vô nghĩa của những người là người.
Khi tìm được một quãng ngắn ngủi đúng ý, tôi thường ước thời gian đứng lại mãi mãi, cô đọng trong cái vị ngòn ngọt lạ đời tôi đang chậm rãi nếm từng giọt. Vậy thôi.
Nói viết vội vì còn phải quay trở lại một mình.
Subscribe to:
Posts (Atom)