Tuesday, April 6, 2010

Maktub



Mấy ngày nay tôi cứ nghĩ đến đoạn mở đầu của một câu chuyện...

Nhà giả kim cầm lấy quyển sách mà một người trong đoàn lữ hành mang theo. Quyển sách đã cũ và long gáy nhưng ông vẫn đọc được tên tác giả: Oscar Wilde. Mở ra đọc, ông thấy có một câu chuyện về hoa thủy tiên. Dĩ nhiên, ông không lạ gì truyền thuyết về chàng Narziss xinh trai, ngày ngày soi mặt trên hồ nước để tự chiêm ngưỡng sắc đẹp của mình. Chàng say mê chính mình đến nỗi một ngày kia nghiêng quá đà, ngã xuống hồ và chết đuối. Thế là từ nơi đó mọc lên một bông hoa đẹp, mang tên chàng Narziss nọ. Nhưng Oscar Wilde không kết thúc câu chuyện như thế mà kể rằng sau khi chàng chết, những nàng tiên trong rừng hiện ra, thấy hồ nước ngọt kia giờ đã biến thành một đầm lầy mặn vì nước mắt.

“Vì sao em khóc ?” – các nàng tiên hỏi.

“Vì em thương tiếc chàng Narziss”, hồ nước đáp.

“Phải rồi. Các chị chẳng ngạc nhiên tí nào. Và tuy tất cả chúng ta đều theo đuổi chàng nhưng chỉ mình em được chiêm ngưỡng sắc đẹp tuyệt vời ấy”.

“Chàng xinh trai đến thế ư ?”, hồ nước ngơ ngác hỏi.

“Còn ai biết điều này rõ hơn là em chứ ?” – các nàng tiên ngạc nhiên – “ngày nào mà chàng chẳng cúi người soi mình trên mặt hồ”.

Nghe thế, hồ nước im lăng hồi lâu rồi mới đáp : “Đúng là em khóc chàng Narziss, nhưng em chưa bao giờ để ý rằng chàng đẹp trai đến thế. Em khóc chàng vì mỗi lần chàng soi người trên mặt hồ thì em mới thấy được sắc đẹp của chính em hiện lên rõ trong đôi mắt chàng”.

“Quả là một câu chuyện tuyệt vời”, nhà giả kim nói.


-"Nhà giả kim" (O Alquimista) - Paulo Coelho-


Tôi đã có ấn tượng mạnh khi đọc cuốn này. Có lẽ nó chẳng có gì đặc biệt và có phần trẻ con trong mắt những người say mê các tác phẩm văn học kinh điển, nhưng với tôi, một kẻ ít đọc, thì có kinh (hãi) điển hay không tôi cũng chả quan tâm vì chả biết :">

Coelho là người Brazil, sáng tác bằng tiếng Bồ Đào Nha, và ông đã lấy bối cảnh nơi ranh giới Tây Ban Nha và Marốc- châu Phi, để viết một câu chuyện với gam màu Hồi giáo. Cũng có chút đặc biệt về văn hóa đấy chứ? Hay có thể nói có một mối dây kiên kết? Brazil là thuộc địa của Bồ Đào Nha, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha là hai nước láng giềng có nền văn hóa khá tương đồng, trong khi đó Tây Ban Nha từng có một giai đoạn dài nằm dưới quyền thống trị của người Hồi giáo Marốc. Dù sao tôi cũng thấy thú vị khi một ông ngồi ở Brazil, nơi cuộc sống đầy khó khăn, nơi bọn xã hội đen buôn ma túy bắn nhau bùm bùm trong những khu ổ chuột, và viết một câu chuyện đẹp.

"Nhà giả kim" đơn giản là một tác phẩm ngắn về cuộc sống, có thể nói những bài học đặt ra ko còn mới. Nhưng với tôi thì nó rất đặc biệt, ở bản thân câu chuyện. Hồi đó copy file dữ liệu vào điện thoại và đọc khi đã tắt đèn lên giường. Lần nào cũng ngấu nghiến đến toét mắt trong bóng tối rồi mới ngủ. Nó chạm vào tất cả những niềm hứng thú của tôi: con người, những nền văn hóa, tôn giáo, những cuộc phiêu lưu, ý nghĩa cuộc sống, tình yêu, niềm tin, định mệnh. Các tác phẩm kinh điển thì đúng là kinh điển, nhưng dù cho con người có biến hóa, tô vẽ, điêu tạc hay vặn xoắn nó theo những chiều hướng nào, thì cuộc sống vẫn là nó mà thôi.

Tôi sống cùng câu chuyện trong bốn đêm cho tới dòng cuối cùng, càng thêm mông lung về câu nói trong kinh Koran của những người Hồi giáo: "Maktub. Maktub.", và về ý nghĩa cuộc sống của chính mình.


Gió lại thổi, gió Levante từ châu Phi. Lần này gió không mang lại mùi sa mạc hay mối đe dọa xâm lược của người Mauren, mà mang đến một mùi thơm cậu rất quen, và một nụ hôn nhẹ nhàng chạm trên môi cậu. Cậu mỉm cười. Lần đầu tiên cô ấy hôn mình.
“Anh đến đây, Fatima ”, cậu nói


Một câu chuyện đẹp.


http://www.mediafire.com/?icx2ddgnnkl
(Ảnh: http://www.flickr.com/photos/khoshtinat/3333996780/in/photostream/)