Monday, May 17, 2010

Ngạt thở


Như bình thường thì hôm nay nghe list 1 bài của bạn mình, vẫn chưa cảm đc nhiều lắm. Định dùng nó làm cái cho mình bám víu để viết hết bài này, song nó lặp đi lặp lại nhiều phải tắt đi.

Ngạt thở là cảm giác của mình khi lại dùng FaceBook. Vì sao thì mình chưa nghĩ ra cách để viết, vì nếu viết để đc người khác thương hại, thì mình ko viết.

Mình có tạt qua Wall của chị họ, thấy cháu Nấm đã lớn nhiều, đi đc rồi, và đc bố mẹ dắt đi chơi công viên Thủ Lệ rồi. Như trong ảnh thì nơi này ko khác nhiều cái thời trẻ con của mình, của chị. Và với mình thì đó là một điều gì buồn buồn. Cái buồn buồn pha trộn nhiều sắc buồn. Người ta bảo người Bắc hoài cổ... Nhưng trong những sắc buồn ấy, có tìm đc một màu đồng điệu với ngày mình quay về sân bay Nội Bài, cuối năm 2009, chỉ sau 4 tháng rời VN. Đó là sắc buồn khi mình nhận ra dưới ánh mắt của mình và chắc là của nhiều du học sinh, của những người nước ngoài, Nội Bài sao tiêu điều quá, giống như một trại tị nạn..

Đấy là 1 ngày đông lành lạnh, trong sân bay ánh đèn hơi tôi tối, ko khí ảm đạm vây quanh những hàng dọc người đứng chờ đi qua các ô kiểm soát cách nhau vài ba mét. Người ta vẫn nói chuyện với nhau nhưng so với ngay phía bên ngoài cửa kính nhốn nháo những người đón chờ, thì trong sân bay thực sự rất tiêu điều. Ngay cái đám đông ở thế giới bên ngoài kia như cũng có chút gì đó kìm nén lại. Cảm giác ấy có lẽ do mùa Đông. Cũng có lẽ do một thứ khác mà mình cảm nhận đc nhưng chưa thể diễn đạt.

Cháu Nấm giờ chắc đã đủ lớn để có những mảnh kí ức đầu tiên. Ko biết sau này cháu sẽ nghĩ về chú của cháu thế nào. Hay có lẽ, cháu sẽ ko có ấn tượng gì. Hồi cháu bé, mình ko biết nựng cháu nhiều. Mình từng nghĩ, nếu một đứa trẻ rơi vào tay mình chăm sóc, nó sẽ ko học nói đc. Vì mình ko biết nói gì với 1 đứa trẻ.

Kì thi dài cuối cùng cũng kết thúc, nhưng mình chẳng thấy vui và chẳng có cảm giác tận hưởng cuộc sống. Thực ra giờ mình lại nghĩ, cái lúc mình cường lực học hành mới là lúc mình tịnh tiến tới gần cuộc sống nhất. Nhưng tịnh tiến tới gần ko có nghĩa là chạm đc vào nó.

Có 1 điều mình ko thích khi đọc "The unbearable lightness of being", đó là Kundera xây dựng cốt truyện dựa trên love & sex. Cuộc sống của con người cũng chỉ đc xây dựng dựa trên căn bản của love & sex thôi sao? Cho đến giờ thì mình đồng ý. Và mình ko thích love & sex.

<Xóa câu cuối>