Monday, December 20, 2010

Windowpane

Nghe Windowpane của Opeth lúc chưa đọc lời mà cũng chẳng thèm nghe hiểu, đến đoạn solo mình nhìn thấy những khuôn hình về một người đang ngồi co ro bên ô cửa sổ, mắt hơi nheo vì ánh sáng chiếu xiên vào không gian tĩnh lặng. Cứ ngồi vậy mà nhìn ra bên ngoài nơi mọi thứ đang chuyển động. Cứ ngồi vậy, như xem một thước phim chiếu trên bức màn ở thật xa khiến âm thanh thảng hoặc như tiếng sóng biển ban đêm vậy. Đoạn solo là tâm trạng của người ngồi bên cửa sổ đó.

Sau này đọc lời thì có vẻ như ý tưởng của Opeth là từ hướng hoàn toàn ngược lại. Thế nhưng cũng vẫn giữ cho mình tâm trạng đó khi nghe Windowpane.

Rốt cuộc là ngăn bởi một khung cửa sổ, có ai chắc ai ở trong, ai ở ngoài?







Dạo này rất thèm được nói chuyện với một ai đó, nhưng cũng chẳng biết nói chuyện với ai.