Tuesday, February 21, 2012

Viết vội

Tôi có cảm giác nỗi cô đơn đang bắt đầu nuốt chửng mình.

Đã qua những ức chế vì ko thể tìm được dù chỉ một người đồng hành, giờ tôi chỉ thi thoảng ức chế vì ko tìm được một nơi nào đủ yên tĩnh, đủ rộng rãi, đủ vắng người để có thể được thanh thản một mình. Giờ ở đâu cũng tràn ngập âm thanh ồn ào và vô nghĩa của những người là người.

Khi tìm được một quãng ngắn ngủi đúng ý, tôi thường ước thời gian đứng lại mãi mãi, cô đọng trong cái vị ngòn ngọt lạ đời tôi đang chậm rãi nếm từng giọt. Vậy thôi.

Nói viết vội vì còn phải quay trở lại một mình.