ngồi ở góc nhỏ nơi người người lại qua
lang thang những bước chân vội vàng không đích đến
tôi dụ mình quên một nỗi buồn không tên
Những ngày dài ngóng chờ áng mây u ám
để mưa xối xả quét hết lũ người ngu ngốc kia đi
rồi tất cả chỉ còn là âm thanh của nước
để tôi được ngồi thư thái cô đơn
Đôi lúc buồn nhìn những cặp tình nhân thong thả
đôi chân hoà nhịp bước bên nhau
trong khi bọn ruồi nhỏ bên tôi nháo nhác
không tìm được tổ của chúng trên hốc tường
Tôi như người điên trơ ra giữa dòng đời hối hả
buông thả nó đúng với một trò đùa
rồi chợt nhận ra bên mình không còn ai cả
liệu ở đâu đó có ai cùng hoà hơi thở vào sương đêm?
Ngày hôm nay sao mưa chẳng tới
bọn người mở nhạc ồn ã quá thôi
chỉ một kẻ lặng ngồi co ro đôi mắt tối
hắn vừa đọc hết một câu chuyện tình buồn
nơi hoàng hôn không có màu yên ả
và nó làm hắn nhớ tới em.