Không phải cô gái hơn tuổi, mặc bộ đồ đen đơn giản nhưng rất có phong cách, với đôi mắt và nụ cười rất rất duyên, tại một quán cafe yên tĩnh có ban công, cạnh Bờ Hồ, hôm qua.
Mà lại là một cô gái bằng tuổi, hôm nay, khiến tôi muốn được viết một thứ gì đó. Ngồi trong một góc tôi tối của quán trà nhỏ, uống thứ trà chan chát và nói những câu chuyện bâng quơ, cô gái khiến lòng tôi, từ trống rỗng sau khi gặp, dần bị lấp đầy bằng một cảm giác mệt mỏi, đơn độc và lại thấy mình thật nhỏ bé. Cái cảm giác trở nên rõ ràng, chỉ khi đêm về, có lẽ, cũng giống như vị trà ngấm dần từ đầu lưỡi xuống hết cuống họng, rồi cứ ở lại đó mãi, thật lâu. Cũng có thể là do tách cafe tôi uống sau đó, khiến sọ tôi mệt, sau một ngày dài?
Cô gái ấy, nhịp điệu khá lặng lẽ, nhưng không rụt rè. Làm tôi viết rồi lại xoá, không thành được, một entry trọn vẹn.
Mệt, với những suy tính, những ham muốn, những lo toan, cho bước đầu tiên của sự nghiệp, cũng là một trong những nút thắt, trong cái phương trình luôn dang dở, của đời mình. Tôi chỉ muốn quay lại với cuốn sách, đang đọc dở, của Trần Dần. I như trong thánh kinh: những kẻ lạc lối, không phải lúc nào cũng đơn độc, còn những kẻ đơn độc, sẽ đều đến lúc, lạc đường.
Mà lại là một cô gái bằng tuổi, hôm nay, khiến tôi muốn được viết một thứ gì đó. Ngồi trong một góc tôi tối của quán trà nhỏ, uống thứ trà chan chát và nói những câu chuyện bâng quơ, cô gái khiến lòng tôi, từ trống rỗng sau khi gặp, dần bị lấp đầy bằng một cảm giác mệt mỏi, đơn độc và lại thấy mình thật nhỏ bé. Cái cảm giác trở nên rõ ràng, chỉ khi đêm về, có lẽ, cũng giống như vị trà ngấm dần từ đầu lưỡi xuống hết cuống họng, rồi cứ ở lại đó mãi, thật lâu. Cũng có thể là do tách cafe tôi uống sau đó, khiến sọ tôi mệt, sau một ngày dài?
Cô gái ấy, nhịp điệu khá lặng lẽ, nhưng không rụt rè. Làm tôi viết rồi lại xoá, không thành được, một entry trọn vẹn.
Mệt, với những suy tính, những ham muốn, những lo toan, cho bước đầu tiên của sự nghiệp, cũng là một trong những nút thắt, trong cái phương trình luôn dang dở, của đời mình. Tôi chỉ muốn quay lại với cuốn sách, đang đọc dở, của Trần Dần. I như trong thánh kinh: những kẻ lạc lối, không phải lúc nào cũng đơn độc, còn những kẻ đơn độc, sẽ đều đến lúc, lạc đường.