- Cậu biết không, người ta bảo mỗi năm nước mình tốn đến mấy nghìn tỷ để đốt vàng mã.. Chương trình thời sự còn đưa tin mấy nhà nghiên cứu, người thì nói đó là một nét văn hóa, người thì nói đó là một việc lãng phí.
- Cũng vậy cả thôi, con người ta vốn luôn muốn tìm được chỗ để đặt niềm tin cho mình.
- Nghĩ mà xem, họ đến đền chùa cúng bái, hóa vàng cho những người đã ở thế giới bên kia, để cầu nhận được những thứ mình mong muốn ở thế giới hiện tại. Cái giá phải trả cho đống giấy lộn ấy cũng khá cao, ứng với những thứ có thể nhận được, nhỉ.
- Ừm, tớ thì chẳng quan tâm gì tới những việc vớ vẩn ấy nữa. Sorry, but I couldn't care less. To live is to die. Sống là để chết, vậy mà họ vẫn cứ phải quay cuồng trong vòng xoáy của những thứ vật chất ấy. Nếu sống là để chết, có khi cứ làm sao cho mình có một cái chết đẹp, vậy là được rồi.
- Giống như bỏ ra khỏi rạp giữa chừng một bộ phim không hay hả? Như cậu vẫn thường làm.
- Có lẽ vậy. Dù có phân vân không biết đoạn sau có gì đáng xem nữa hay không, nhưng khi đến đúng thời điểm, tớ biết đó là lúc mình nên ra về. Những người còn lại trong rạp hoặc đang xem phim một cách vô thức, hoặc đang tiếc tiền mua vé xem phim, hoặc mục đích của họ không phải là xem phim khi vào rạp.
- Dù sao thì, tự kết thúc cuộc sống của mình nghe thật là cô đơn. Cũng giống như khi một mình bước ra khỏi rạp. Mấy lần tớ cũng định thế, nhưng chỉ vị ko muốn người khác nhìn mình và phán xét, nên lại thôi.
- Ừ, có lẽ đó là một hành động cô đơn. Nếu có cuộc sống sau cái chết, tớ luôn nghĩ hồn những người tự sát sẽ đi về chốn riêng so với những người khác.
- Trong kinh thánh của các tôn giáo thì họ sẽ xuống địa ngục.. Mà này những người chết trẻ chắc ai cũng cố đơn. Lẽ ra họ còn cả con đường dài phía trước để đi trước khi lìa đời.
- Tớ không biết có thiên đàng hay địa ngục hay không, chỉ biết những kẻ không thiết sống nữa, có lẽ sẽ không thể đi tới cùng một chỗ với những kẻ còn ham sống. Già hay trẻ thì cũng vậy thôi. À, có lẽ còn một loại người nữa, những người đã sống hết phần đời của mình và cảm thấy sẵn sàng trước cái chết, Vậy đấy, tớ nghĩ ba loại người ấy sẽ đi về ba nơi khác nhau khi họ lìa đời.
- Ừm, mà bọn mình còn đang sống nhăn đây, sao cứ phải nói về cái chết. Hãy nghĩ tới cái sống trước đi. Tớ còn nhiều mục tiêu phía trước lắm, nhiều kế hoạch phải làm. Còn cậu cũng nên tìm mục đích chính đáng mà sống đi.
- Hiện tại tớ đang sống để chờ bố mẹ tớ chết. Khi đó tớ sẽ có thể sống theo cách của mình.
- Nặng nề quá đấy. Cậu nên thay đổi đi, nghĩ đến những việc tươi sáng hơn, cười nhiều hơn và tự tin vào bản thân đi, Mỗi ngày một tí, rồi cậu sẽ thấy cuộc sống này vui hơn nhiều. Đừng suốt ngày ủ rũ lẩn tránh ánh mắt của mọi người nữa.
- Nếu một người không thể nhìn thẳng vào mắt bố mẹ mình, thì làm sao có thể nhìn thẳng vào mắt người khác đây?
- Sao không thể nhìn thẳng vào mắt bố mẹ mình chứ?
- Vì nếu làm như vậy, họ sẽ chỉ thấy trong mắt tớ sự vô cảm, chán ghét và căm hận. Mà thôi, bọn mình lại nói chuyện theo kiểu những người không bình thường rồi. Nghe cứ như hội thoại trong sách ấy. Người bình thường đâu có thế. Uống hết cafe đi kìa, hôm nay nắng đẹp. Em phục vụ lúc nãy cũng dễ thương nhỉ? Hình như có kiểu tóc mới. Đằng kia kìa.