Friday, September 2, 2016

Tâm lý người Việt

Ngày 1/9 vô tình có mặt lúc sáng sớm tại địa điểm đối diện chùa Trấn Quốc. Lơ ngơ ngồi nhìn dòng chữ Trấn Quốc Cổ Tự người ta treo, nghĩ ngợi mông lung 1 hồi mới nhớ ra hôm nay mùng 1. Nghĩ thêm nữa về 2 chữ Trấn Quốc, chợt thấy truyền thống của dân tộc có lẽ ko hẳn là dựng nước giữ nước, mà chỉ đơn giản là truyền thống chịu đựng đô hộ và tìm cách giành lại đất nước. 

Cũng vì thế mà ta giỏi đánh nhau hơn xây dựng, giỏi đối đầu hơn đối thoại, và chỉ đồng lòng trong thời chiến khi có kẻ thù chung. Nỗi lo sâu thẳm nhất của ta là nỗi lo mất nước, mất chính quyền chứ ko phải nỗi lo đất nước đang phát triển theo hướng nào. Tâm lý của ta có lẽ chưa bao giờ là tâm lý vững vàng của người thực sự làm chủ đất nước. Đơn giản vì ta chưa được quen với những việc đó. Đến việc tự đặt tên đất nước của mình, ta cũng đi chọn cái tên kẻ ngàn năm đô hộ mình đã gọi từ trước - Đất nước xa xôi ở phía Nam. 

 Nếu thôi ko tự đặt mình ở vị trí luôn ngấp nghé hỗn loạn và mất nước để mà sẵn sàng lao vào chiến đấu giành lại nó, thì liệu dân tộc có thể tìm đc ý nghĩa tồn tại nào khác, thôi thúc vận động nào khác cho chính mình?