Phật tử viết một lá thư gửi người yêu cũ. Nhắc nhở cô gái ấy về sự tàn nhẫn của thời gian. Khuyên cô hãy tập trung cho hiện tại và những ước mơ của mình. Đừng lãng phí thời gian để cố nối lại liên lạc với người yêu cũ.
Cô gái trẻ trả lời. Đừng bắt em phải làm gì cả. Nếu ngày hôm đó cái tôi của em không quá lớn, thì có lẽ mọi chuyện đã khác rồi phải không? Vì lỡ biết anh đã từng yêu một người quá nhiều. Vì cái tôi của em không thể chấp nhận được điều đó, mà dẫn đến mối tình đổ vỡ của chúng ta? Từ ngày đó em vẫn luôn hy vọng và chờ đợi điều gì đó từ anh. Em xin lỗi vì đã làm phiền, khiến anh khó chịu. Nhưng từ giờ sẽ không như vậy nữa. Đừng bắt em phải làm gì cả. Chuyện chồng con là chuyện của em. Khi tình cảm đến thì em sẽ tự mình nhận biết.
Phật tử thở dài.
Đến khi nào thì em mới hiểu được... sự vô thường của dòng thời gian? Em sở hữu người trong hiện tại thôi chưa đủ, em còn muốn sở hữu cả quá khứ và tương lai. Tình yêu vốn chỉ là hỗn hợp của những cảm xúc nhất thời bùng phát, duy trì những bùng phát ấy đã là điều kỳ diệu, vậy mà em còn muốn kéo dài nó về cả hai đầu vô tận của quá khứ và tương lai? Em đã quá tham lam khi muốn một thứ hữu hạn trở nên bất tử, vô thủy vô chung, để thỏa mãn cái tôi của mình.
Đã là một Phật tử, thì chỉ có thế dành cho em hiện tại. Anh ta không thể nói trước về tương lai, anh ta biết không thể phủ nhận quá khứ, nhưng cũng biết con người ở quá khứ đã không còn tồn tại. Vì thời gian mang đến sự vô thường. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua, đã có biết bao sự việc xảy đến: một âm thanh, một tia nắng, một dòng suy tưởng, một cái rùng mình. Chỉ trong một khoảnh khắc ấy, con người đã tiếp nhận bao trải nghiệm mới và vì thế mà thay đổi, anh ta đã không còn là cái người trước đây một khoảnh khắc nữa.
Thế nhưng cô gái trẻ, đặt cái tôi của mình quá lớn, đã yêu cầu Phật tử phải đưa ra những lời hứa mơ hồ và giả tạo về tương lai, để cô được an tâm và chắc chắn tình yêu kia là thật. Phật tử chẳng thể làm được điều đó, vì thực sự anh ta đâu thể biết chuyện gì sẽ xảy đến với chính mình trong tương lai. Anh ta chẳng thể đút tay vào túi áo và lấy ra một lời đảm bảo nào để xoa dịu trái tim người con gái. Và khi cô nói mình quá mệt mỏi và không thể chịu đựng được những gì anh từng có, những gì anh từng viết để lưu lại quá khứ với người con gái khác cách hiện tại đã hai năm, bốn năm, thì Phật tử nhận ra mình sẽ không bao giờ có thể làm hài lòng cô gái ấy.
Đến bao giờ em mới hiểu được... sự vô ngã trong mỗi con người?
Phật tử ngẩng nhìn vòm trời bao la, lắng nghe tiếng chim chích chích chuyền cành giữa đám lá cây xanh mướt. Cũng phải thôi, phật tử chỉ có thể nói ra sự thật và vì thế mà em sẽ cảm thấy những gì anh ta có thể cho đi thật nhỏ nhoi, ít ỏi và ích kỷ so với người khác, so với những gì em đáng được hưởng. Cũng phải thôi, xét cho cùng thì có mấy người có thể yêu nổi một Phật tử?
Thời gian là một dòng chảy tàn nhẫn. Trong dòng chảy của nó, những lớp áo lộng lẫy, những mặt nạ bóng bẩy, những lời nói ngọt ngào dần bị rửa trôi đi, chỉ còn lại mỗi con người, nhận ra mình đã trở thành một kẻ thất bại thảm hại đến nhường nào. Giờ đây em đã sở hữu được quá khứ của anh ta, vì chính em đã trở thành quá khứ. Em có được hài lòng chưa? Chắc chắn là chưa, vì lòng tham của con người vốn là vô tận. Sao em có thể thấy mình trọn vẹn khi chưa thể nắm bắt cái vô-cùng?
Em còn ngồi đó chờ đợi điều gì nữa? Liệu có phải em mong cả vũ trụ này sẽ biến đổi để thỏa mãn suy nghĩ của em? Hãy đi tiếp đi, cho tới khi nhận ra mọi chuyện.
Thời gian là một dòng chảy tàn nhẫn. Trong dòng chảy của nó, những lớp áo lộng lẫy, những mặt nạ bóng bẩy, những lời nói ngọt ngào dần bị rửa trôi đi, chỉ còn lại mỗi con người, nhận ra mình đã trở thành một kẻ thất bại thảm hại đến nhường nào. Giờ đây em đã sở hữu được quá khứ của anh ta, vì chính em đã trở thành quá khứ. Em có được hài lòng chưa? Chắc chắn là chưa, vì lòng tham của con người vốn là vô tận. Sao em có thể thấy mình trọn vẹn khi chưa thể nắm bắt cái vô-cùng?
Em còn ngồi đó chờ đợi điều gì nữa? Liệu có phải em mong cả vũ trụ này sẽ biến đổi để thỏa mãn suy nghĩ của em? Hãy đi tiếp đi, cho tới khi nhận ra mọi chuyện.
----
Giờ đây với Phật tử thì quá khứ đã lùi xa. Anh ta tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn. Những nhánh cũ đã hợp chung đường rồi lại tách ra như gân lá. Nhưng anh biết lẽ đời phải thế. Những đường gân nối đã tạo nên anh nhưng cũng không còn là anh. Một mình bước đi với bản thể vô ngã trong cõi vô thường, anh ta biết mình nên mỉm cười với quá khứ, chú tâm vào hiện tại, và sẵn sàng đón nhận mọi biến động vô định của tương lai.
Gân lá có thể hữu hạn, nhưng tới lúc lìa cành, nó phải biết thả mình vào không gian vô hạn.
Gân lá có thể hữu hạn, nhưng tới lúc lìa cành, nó phải biết thả mình vào không gian vô hạn.