Wednesday, January 5, 2011

Josee, the Tiger and the Fish.

Rating:★★★
Category:Movies
Genre: Drama
Nếu được ngồi đó mà một lần ăn món trứng cuộn với cơm trắng, húp sì sụp bát canh rong biển trong căn nhà của một người mới quen, thì hay nhỉ?

Xem phần đầu khá thích. Một xã hội Nhật Bản là lạ, quen quen và cũng đầy bí ẩn. Bắt đầu đến đoạn 1:11:00, chỉ vì một thao tác cởi nút thắt của câu chuyện, khi Josee ngã lòng, là có thể cực đoan mà vứt phim này đi đc rồi. Nghĩ rằng lẽ ra có thể cởi nút thắt một cách chậm rãi và khó khăn hơn, ít nhất là theo quan điểm, cảm nhận của bản thân.

Kiên nhẫn xem hết thì đoạn 10 phút cuối cũng có nhiều dư vị mờ hồ, lẫn lộn nhưng không dễ phai tàn. Không biết có giống cảm giác ngồi trong một góc phòng nhỏ bé, vừa ấm cúng vừa đơn độc dưới ánh đèn vàng, và co ro nhấp một ngum trà?

Rất thích diễn viên nữ chính. Ko biết lời thoại được lồng tiếng của người khác hay không, nếu đúng thì bớt thích đi một chút, nhưng bản thân diễn xuất thì khá tuyệt. Vai diễn xếp thứ hai là vai người bà.

Con trai mà đang tự kỉ, cô độc thì xem phim này có hơi hại.


http://forum.gamevn.com/showpost.php?p=11612479&postcount=138

Monday, December 20, 2010

Windowpane

Nghe Windowpane của Opeth lúc chưa đọc lời mà cũng chẳng thèm nghe hiểu, đến đoạn solo mình nhìn thấy những khuôn hình về một người đang ngồi co ro bên ô cửa sổ, mắt hơi nheo vì ánh sáng chiếu xiên vào không gian tĩnh lặng. Cứ ngồi vậy mà nhìn ra bên ngoài nơi mọi thứ đang chuyển động. Cứ ngồi vậy, như xem một thước phim chiếu trên bức màn ở thật xa khiến âm thanh thảng hoặc như tiếng sóng biển ban đêm vậy. Đoạn solo là tâm trạng của người ngồi bên cửa sổ đó.

Sau này đọc lời thì có vẻ như ý tưởng của Opeth là từ hướng hoàn toàn ngược lại. Thế nhưng cũng vẫn giữ cho mình tâm trạng đó khi nghe Windowpane.

Rốt cuộc là ngăn bởi một khung cửa sổ, có ai chắc ai ở trong, ai ở ngoài?







Dạo này rất thèm được nói chuyện với một ai đó, nhưng cũng chẳng biết nói chuyện với ai.