Saturday, April 21, 2012

Viết cho mưa bóng mây

Những ngày dài thả mình chìm vào trống trải
ngồi ở góc nhỏ nơi người người lại qua
lang thang những bước chân vội vàng không đích đến
tôi dụ mình quên một nỗi buồn không tên

Những ngày dài ngóng chờ áng mây u ám
để mưa xối xả quét hết lũ người ngu ngốc kia đi
rồi tất cả chỉ còn là âm thanh của nước
để tôi được ngồi thư thái cô đơn

Đôi lúc buồn nhìn những cặp tình nhân thong thả
đôi chân hoà nhịp bước bên nhau
trong khi bọn ruồi nhỏ bên tôi nháo nhác
không tìm được tổ của chúng trên hốc tường

Tôi như người điên trơ ra giữa dòng đời hối hả
buông thả nó đúng với một trò đùa
rồi chợt nhận ra bên mình không còn ai cả
liệu ở đâu đó có ai cùng hoà hơi thở vào sương đêm?

Ngày hôm nay sao mưa chẳng tới
bọn người mở nhạc ồn ã quá thôi
chỉ một kẻ lặng ngồi co ro đôi mắt tối
hắn vừa đọc hết một câu chuyện tình buồn
nơi hoàng hôn không có màu yên ả
và nó làm hắn nhớ tới em.


Tuesday, February 21, 2012

Viết vội

Tôi có cảm giác nỗi cô đơn đang bắt đầu nuốt chửng mình.

Đã qua những ức chế vì ko thể tìm được dù chỉ một người đồng hành, giờ tôi chỉ thi thoảng ức chế vì ko tìm được một nơi nào đủ yên tĩnh, đủ rộng rãi, đủ vắng người để có thể được thanh thản một mình. Giờ ở đâu cũng tràn ngập âm thanh ồn ào và vô nghĩa của những người là người.

Khi tìm được một quãng ngắn ngủi đúng ý, tôi thường ước thời gian đứng lại mãi mãi, cô đọng trong cái vị ngòn ngọt lạ đời tôi đang chậm rãi nếm từng giọt. Vậy thôi.

Nói viết vội vì còn phải quay trở lại một mình.


Saturday, December 31, 2011

About a girl

Timid, curious and passionate

first kisses
greedily, happily I gave
to a girl who believes in Buddha.

In her dark place she keeps
her lonely soul
still full of love
her broken heart
 
sweet like watermelon
and her only book of Buddhism.

We are two lost souls
swimming in two fishbowls
Buddha that day shook mine upside down
left it his way facing her confused eyebrow
"What's wrong with you now
Did someone break your heart?"


I would each morning
tell her about sunlight

so she remembers
to put
her little plant
out from the insane night

for a little while.

I cut my hair
I shave my head
lay myself dead
and feel a bit alive.


Monday, December 26, 2011

Smells like teens spirit


Hôm rồi mới đi hát karaoke với cái nhóm nhỏ lông nhông mà lần trc đi cùng đã suýt say 1 cách đáng xấu hổ. Bọn này chả hát hò đéo gì toàn hét, rồi quay sang phục mình hát hay. Hát hay mẹ gì, mình chỉ muốn quay sang nói thẳng, mới chỉ là biết để tâm và tự lắng nghe những âm thanh mình đang phát ra thôi.

Biết thế, biết chả có kĩ thuật gì, biết đéo hơn ai, nhưng cũng thấy sướng. Lần này hát mấy bài chưa hát bao giờ, như Always hay Smells like teen spirit, thấy hát đc, cũng vui, dù có phải hạ tông Always xuống 1 cung. Hát chính cộng với nắn bè cho hội hét xong 5 tiếng thì hôm sau thấy giọng mình cũng khàn khàn như anh Alx Rose.

Mấy hôm nghĩ lại lúc hát, vừa sướng vừa buồn, tự hỏi vậy chứ mình làm cái gì thì hợp nhất, mình làm cái gì thì mình thích nhất. Chắc chắn đéo phải nộp đơn phỏng vấn với cái một cái mặt cười và một cái mồm to để được khoác lên cái mác đầu tư tài chính. Sống làm người phải đc sáng tạo, phải được tự mình thực hiện một cái gì đó. Chẳng trách mấy tháng nay như thằng chết trôi. Có hẳn một bãi chiến trường nơi những ước mơ bị bóp chết nằm lăn lóc mỗi đứa một nơi, máu me nhuốm xuống đất mãi ko phai hết màu. Bước tới cuối bãi chiến trường có hàng rào dây kẽm gai đen ngòm ngăn cách với con đường người ta qua lại.


Đm lần sau phải đi ka với bọn nào biết hát, để bóp chết cái thằng vừa mới sống dậy. Mà lần sau sẽ thử hát Helloween..


Năm mới, quyết định cạo đầu và đổi cách ăn mặc.
Đêk biết có đủ tiền ko, dis, lại tiền.
Nhưng nghĩ lại thấy cái vỏ bọn dở xung quanh khoác lên người thật lỗ bịch và vô nghĩa.
Nên có lẽ sẽ chú tâm thay đổi những thứ mà khi bị lột trần mới thấy ai là ai.
Khó đây.
Dù biết có khi đời người chẳng bao giờ bị lột cho trần trụi.
Chưa thấy bao giờ, nhiều lớp áo quá mà.