1. Mẹ
Mấy ngày đầu tôi từ đó về đây, bà ngày nào cũng gọi vào hỏi han, dặn dò từng cái nhỏ nhặt. Cũng giống những ngày đầu tôi từ nhà sang đó, bà cũng sang theo 1 tuần, rồi tuần sau đó lại từng ngày gọi điện. Tôi đã có cảm giác như con chim cuối cùng cũng thoát khỏi cái lồng của mình nhưng những vết tích trước đây vẫn bám nặng trên đôi cánh tàn tạ.
Khi đó tôi đã nặng lời với bà nhằm cắt đứt cái sợi dây vô hình ấy. Bà giận giữ và khóc vài đêm vì lo lắng, gọi điên cho bạn tôi ở nhà tâm sự và hỏi han, khiến tôi bật ra tiếng cười thở dài khi nghe bạn kể lại. Cái khoảng cách giữa tôi và bà đã lớn đến mức bà ko còn hiểu tôi là ai nữa và luôn phải gọi những người bạn của tôi qua danh bạ để tìm hiểu về đứa con luôn yên lặng sống cùng nhà với mình. Mọi chuyện rồi cũng tự ổn thoả, bà thường gọi sang 2 tuần 1 lần hoặc khi có việc. Đôi lần ko liên lạc đc, bà lại loạn lên đòi tôi cho số điện thoại của bạn bè bên đó, và tất nhiên câu trả lời kiên quyết là không.
Lần này tôi bắt đầu hơi bực mình khi thấy những missed call trong lúc mình đang thiếp ngủ sau một ngày dài. 2 năm rồi và nó lại quay lại sao? Không nặng lời, tôi chỉ trả lời với giọng nửa đùa nửa thật: "Làm gì mà mẹ cứ gọi suốt thế? Thế có việc gì?" Bà đã và luôn không chú ý đọc giọng nói, lại tức giận và quát ầm lên, à, mày đi nước ngoài mới 2 năm mà bây giờ đã thế à, trc đây mày chê em họ mày đi nước ngoài về không còn là người VN nữa, giờ mày xem lại mày xem, mày không cần thì tao cũng không gọi nữa. Tôi chỉ giữ im lặng lắng nghe đến lúc bà kết thúc, vì có một điều tôi ko thể nói với bà: Tôi vẫn là người VN, nhưng ko còn là thằng con như bà nghĩ trc đây nữa, tôi đã bắt đầu lớn lên theo cách của mình và bà ko còn nắm giữ được tôi như khi còn ở nhà nữa, chỉ vậy thôi.
Giờ đôi lúc nhớ về mẹ, kí ức luôn hiện lên là những đôi găng tay bằng len màu xanh đậm mà tôi gọi là xanh lá mạng mẹ đan khi đông về những năm mẫu giáo. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đó là những đôi găng đẹp nhất, ấm nhất và có lẽ trông thằng bé ấy thật dễ thương khi đeo găng và được mẹ đặt lên ghế sau xe đạp để đến trường. Khi đó nó chỉ có 2 điều bận tâm. Tại sao ngồi sau xe mẹ đau đít thế, mà con nhìn người ta đi xe xung quanh có bị xóc thế đâu? Tại sao mẹ cứ đan cho con găng tay không có ngón thế, găng tay không có ngón là găng con gái, con không thích đâu! Thế là mẹ giải thích xe đạp ai ngồi sau cũng bị xóc con ạ, con nhìn xa nên thấy các xe khác không bị xóc đấy thôi, để mẹ đi chậm, ko vào chỗ xóc cho đỡ đau đít nhé. Thế là mẹ lại cặm cụi ngồi đan thêm những chiếc găng len dễ thương màu xanh lá mạng có điểm vài sợi vàng mỏng manh lấp lánh mỗi lần thằng bé chạy chơi ở lớp đến lúc về trong túi áo chỉ còn một chiếc găng. Hình như có vài lần nó đã cố tình đánh mất một chiếc găng để không phải đeo găng con gái nữa. Rồi cuối cùng mẹ cũng cặm cụi ngồi đan những chiếc găng màu xanh lá mạng có ngón, và nó lại chạy nhảy rồi làm rơi.
Tôi biết đời bà có bao nhiêu thăng trầm vất vả, tôi thương bà vì như bao nhiêu người mẹ khác, bà dành tất cả tình yêu cho 2 đứa con, để rồi chúng lớn lên, chưa bao giờ nói một lời yêu thương, một lời chúc mừng những dịp lễ hay sinh nhật bà, mà tìm cách tháo chạy khỏi bàn tay bà. Nhưng có lẽ tôi không bao giờ có thể quay lại đối mặt với bà, người đã đánh cắp 5 năm quan trọng nhất của tôi, để giờ méo mó và lạc lõng tôi đơn độc giữa cuộc đời, lần tìm con đường để tự mình trưởng thành mà không thể xoá bỏ những ảnh hưởng của gia đình lên quãng thời gian 5 năm không bao giờ quay lại ấy. Có lẽ tôi không bao giờ có thể tha thứ.
Mỗi lần chợt nhớ về những năm mẫu giáo, tôi lại muốn khóc, khóc cho người mẹ tranh thủ giờ nghỉ trưa đạp xe đến trường mẫu giáo những ngày sống li thân với chồng, để vội vàng ôm đứa con đang giả vờ ngủ trưa bỗng bất ngờ được cô giáo gọi dậy, ra gặp mẹ và cầm một túi cam chiều còn mang về. Khóc cho bà và khóc cho tôi. Khóc cho sợi dây vô hình mà tôi không thể cắt bỏ còn bà không thể nắm giữ. Nhưng có lẽ tôi không bao giờ có thể khóc được nữa.
Nuốt được thì nuốt trọng.
ReplyDeleteEm cũng quen nuốt rồi.
ReplyDelete