Ba ngày ở Côn Đảo, nếu trừ ra những lúc phải cười nói hơi quá đà thì cũng đã có kha khá thời gian một mình, dù ko đc thử làm tất cả những điều muốn thử, như là ngủ một đêm ở mộ chị Sáu chẳng hạn. Chắc phải rợn lắm.
Ngày đầu tiên dậy sớm, ngồi nghe những con sóng rì rầm vỗ vào bờ, đi chân trần trên cát với chòm Orion trải rộng trên nền trời đen kịt. Ngày thứ hai qua một bãi biển ngút tầm mắt, một mình vừa trèo lên mấy tảng đá vừa tưởng tượng một ngày được leo Grand Canyon, đứng trên bãi đá nhỏ một mình mà tưởng tượng một ngày sống trên hoang đảo, cũng học đòi ngồi lên một mỏm cao cao nghe gió thổi vào lòng. Ngày thứ ba một mình chèo thuyền kayak ra xa bờ, buông mái chèo nằm ra ngắm mặt trời mọc, ham muốn chèo thuyền vòng quanh đảo chơi mà chưa được.
Những ngày đó, ngồi dưới chòm Orion đang dần lụi tàn, leo lên bãi đá lộng gió hay chèo thuyền ra biển dưới ánh ban mai, cái yên tĩnh cô độc cũng hoà cùng thiên nhiên mà tràn vào cơ thể, khiến bản thân ko khỏi cảm thấy một thứ hạnh phúc yên bình là lạ. Và chợt nhận ra rằng dù có chút muộn màng thì mùa hạ của mình cũng đã đến rồi, chỉ là ko có ai để cùng chia sẻ, vậy thôi.
No comments:
Post a Comment