Wednesday, June 20, 2012

Này em

Này cô gái mới quen
hôm nay em làm tôi vui lạ.
Em bé nhỏ và mộc mạc, trẻ trung và vui tươi,
dù cuộc đời dày xéo.

Em cười nhiều, em cười cùng tôi.
Em hát theo điệu nhạc trên radio,
em hát điệu nhạc của riêng em
dưới vòi sen toả khói.

Tôi chẳng có gì dành tặng em ngoài những nụ hôn nồng thắm
khi ta chẳng nói thứ tiếng của nhau.
Em có cuốn sổ tay nho nhỏ, nắn nót những nét chữ tượng hình xinh xắn.
Em viết gì đó, hôm nay khi ngồi bên tôi?

Tôi muốn để lại vài dòng vào cuốn số nhỏ nhắn
rồi một ngày có lẽ sẽ có người dịch hộ
một bài thơ hay đơn giản chỉ một lời tỏ tình ngắn ngủi
khi tôi trót quên hôn lên mu bàn tay để tạm biệt em.

Em nói gì đó ấp úng ngọt ngào,
em lấy ngón tay nhè nhẹ viết lên lưng áo tôi
rồi hí hửng cười vì sẽ chẳng bao giờ tôi hiểu được.

Này em bé nhỏ, ước gì ta là một đôi.
Em năm nay hai mươi mốt
còn tôi hai mươi ba.
Tôi đắng cay còn em dịu ngọt
lẽ ra ta đã có thể hoà thành một ly cà phê tuyệt vời nghi ngút khói
giữa những mùa đông lạnh của cuộc đời.

Xe bus buổi đêm lao vun vút.
Mơ màng trong cơn nhức đầu ngọt lịm,
tôi khe khẽ hát trong tiếng ầm ì của động cơ
Này em,
tôi sẽ hát tặng em trên con đường vắng lặng
khi đi bộ về
dưới trăng sao và sương đêm.



No comments:

Post a Comment