Thursday, September 5, 2013

The next step

Well, I have just left my old boring job as well as a girl I loved and her son behind to move on with my own life. Nevertheless, time I spent with her was great experience of letting everything fall freely and destroying myself blindly, sentimentally and physically.

Now she may call and text me once in a while to check whether I have changed my mind about this break-up, like I always did in the past. Been saying goodbye to her at least six or seven times and this I decided must be the last. Oh how she misses me and dreams of me holding her in her sleep.. Such tempetation from her texts sometimes leads to double masturbation for me to calm down and sleep at night. Well we can say the ghost of that love is still haunting me, though it's better now that I fully recognize it as ghost.

After exshauting my two kidneys, damn it I have promised myself so many times to exercise and improve them, I came to realize that life is still a mess. New job with many challenges for one who hasn't really worked anything out for a year. New timeline without a girl to love, to worry about and to hate. New plans for a place of my own and another step of education to pursuit. All of them made me feel tired and yet keep me from sleeping.

The kidneys send a sign of illness coming up soon. I get out of bed, brush my teeth and suddenly feel the urge to have a glass of whisky. Singleton 18 years of Glenn Ord. Good stuff eventhough it could be better now if there was some dark chocolate in sight. At first partially blocked nose prevents me from smelling the smoke from the liquor, which is so disappointing and I started to think the bottle was spoiled after 2 days! Luckily after a few sniffs full of alcoholic fruity smell, I can feel the smoke again. Only then can I take the full shot, let the liquid slowly run down my throat, bounce back up to my nose while it keeps going along the spine and finally reach the kidneys. Such a good shot. Why don't I continue to read one of my books now, then sleep and have another start tomorrow? :-)

All the steps have been laid out, now I only need the commitments to achieve.

- Work and pass probation and whatever shit to be an authorized social compliance auditor
- Save money to change all the furniture in this stupid house
- Figure out the interest in education management to start looking for a Master's degree program
- Exercise and work out for a better health and better look
- Well, I guess there's no time left for girls, but I may give it a try to attend that doctrine class with my aunt and her daughter, where they say there's this cute girl who is a Christian. She might at least be a chance to get me argue about religion and stuffs. Always need more communication anyway. 


Sleepy now.



Sunday, June 30, 2013

Cơm và cứt trong một đêm giông

Tôi vốn nghĩ cơm và cứt thì rõ là khác nhau.
Nên cứ đi xác định mọi thứ xung quanh xem thực sự nó là cơm hay là cứt.

Nhưng tôi bỗng gặp một vấn đề: Những thứ tôi dấn thân vào kiểm nghiệm, và hò reo thắng lợi rằng đó là cơm, thì đa số mọi người đáng trân trọng bên cạnh tôi đều khẳng định đó là cứt. Tôi cứ bị cuốn vào cuộc đôi co ấy, liêu xiêu lạc lõng ngày qua ngày, như một kẻ say đi trên dây với đòn gánh là hai đầu cơm-cứt.

Rồi đến một ngày, tôi chợt nhận ra cơm cũng như cứt mà cứt cũng như cơm, không có điểm gì khác nhau cả, không việc gì phải phân biệt cái này với cái kia, chẳng ích gì cả. Ấy cũng là ngày tôi bắt đầu nghiêm túc đón nhận những bài học đầu tiên về Mật tông, và được truyền lại chiếc vòng 108 hạt.

Chiếc vòng ấy nhanh chóng gắn bó với tôi qua những trạng thái cảm xúc cực đoan nhất mỗi khi tôi lại thấy mình liêu xiêu. Nó đã theo tôi đến một con ngõ nhỏ tăm tối, nhún nhường lặng lẽ quay lúc nhanh lúc chậm giữa hai ngón tay run run của tôi. Từng hạt đá đen láy hòa vào đêm nhưng chỉ cần một ngồn sáng nhỏ là đủ cho chúng ánh lên thứ ánh sáng không gì che lấp nổi.

Những kẻ lưu manh đi qua, nhưng người lương thiện đi qua, những cô gái đi qua, những đứa trẻ đi qua, những người quen đi qua. Tôi ngồi trên yên xe, lần đếm từng hạt của chiếc vòng, rồi cất nó vào túi, lát sau lại lấy ra đếm lại. Ban đầu đếm sai lúc nhiều lúc ít vì tâm còn bị chi phối bởi quá nhiều suy nghĩ và cảm xúc lúc nào cũng trực chờ bùng nổ. Nhưng rồi mọi thứ dần ổn thỏa, mỗi vòng quay đã ổn định lại với 108 hạt đen hấp háy sáng.

Một cơn giông đã tới. Mưa ban lách tách từng giọt rồi bắt đầu ào ạt tuôn rơi. Tôi nép vào một hiên nhà, tựa lưng vào cánh cổng sắt mà phía sau là một khoảng tối tĩnh lặng. Chiếc vòng khi thì ở trong túi, khi thì quấn quanh cổ tay. Tôi chợt không còn sợ ma quỷ nữa, lúc đó còn chợt nghĩ có vong linh nào sau lưng tôi trong khoảng trống kia không? Những vong linh ấy có buồn không, nếu có thì có lẽ tôi hoàn toàn có thể cùng chia sẻ nối buồn của mình với họ. Tôi hát một mình trong đêm mưa.

Cơn giông thật mạnh nhưng rồi cũng qua đi. Tôi thấy mình như được hồi phục. Không khí trong lành nhẹ nhàng quá. Tôi đã ở đó cả buổi tối để chờ một người sẽ không thể tới gặp, và cũng không hề báo cho người đó biết mình đang đứng chờ. Ban đầu là để tìm lại một cảm xúc xưa cũ, sau là để thấy dù người đó có đến hay không, thì việc đợi vẫn là của mình và mình hạnh phúc vì đã đợi chứ không ra về.

Nếu không vì những rào cản của lề thói xã hội, tôi chắc mình đã có thể đứng đó cho tới khi trời sáng. Tiếc rằng chúng ta không bao giờ chỉ có một mình trên thế giới này. Nhất là khi người tôi đợi đã được báo rằng tôi đang đứng trong con ngõ nhỏ, thì đó là lúc tôi thấy mình nên ra về. Tôi quấn chiếc vòng lên cổ tay rồi lao vào đêm, cảm thấy mình trọn vẹn.

Có lẽ em sẽ không bao giờ hiểu được hành động của tôi, cũng như chưa bao giờ em hiểu hết được tình yêu là gì. Nhưng không sao cả. Dù em có hiểu hay không, dù em có phải là người mà tôi nghĩ mình đã hằng yêu dấu hay không, dù câu chuyện này có thể kết thúc trọn vẹn hay không, thì vẫn luôn có một sự thật không thể chối cãi: em là một phần rất quan trọng trong cuộc đời tôi.

Đợi chờ một người ko ở đó và chắc chắn sẽ ko xuất hiện. Người ta có thể nghĩ ấy là triệu chứng của bệnh tâm thần. Còn với tôi, như vậy đã là đủ.



Wednesday, May 8, 2013

Tình yêu giãy chết giữa hai thế giới

Ngày qua ngày
Em giết tôi từng chút một
Trong khoảng trống đen tối tôi không thể chạm tới
Nơi trái tim yêu dấu của em.
...



Anh nằm xuống giường bên cạnh cô, mệt mỏi và bải hoải. Trận cãi vã sau bữa cơm khiến không khí đặc quánh căng thẳng. Dạo gần đây không có hôm nào họ yên ả bên nhau. 

Anh đã nghĩ đời mình sẽ lật sang một trang mới đầy hạnh phúc khi rũ bỏ được quá khứ đổ vỡ để bước vào thế giới của cô. Quay lưng lại với thế giới của chính mình, với gia đình mà mình từ lâu xa cách, số tiền anh mang theo đủ để tạo lập một gia đình mới của riêng anh và cô, một cuộc sống mới trong một thế giới mới mà ở đó anh tin tưởng vào sự chân thật và thẳng thắn. Nhưng anh lầm. Cô không còn chịu đựng nổi những khác biệt của anh so với thế giới này. Cô không còn chịu đựng nổi mối quan hệ với chỉ một người đàn ông giản dị bình thường. Cô không còn chịu đựng nổi một cuộc sống đơn giản và êm đềm như trước đây cô hằng mong ước.

Những tin nhắn, những cuộc gọi mù mờ vẫn kéo đến bủa vây gia đình nhỏ mà anh cố gắng tạo dựng với cô và đứa con riêng lên sáu tuổi của cô. Với anh chúng là mối đe dọa kéo cô trở lại với cuộc sống trước đây, với những người đàn ông giàu có luôn ham muốn cô và không khó khăn đưa ra những khoản tiền lớn, những chuyến du lịch dài ngày, những món đồ xa xỉ để đổi chác. Cô đã từng quen sống cuộc sống đó, đã từng quen với cảnh anh ở bên cô và yêu cô vô điều kiện, chấp nhận nhắm mắt quay đi khi cô nằm tình tứ trong vòng tay của người khác. Những tin nhắn, những tiếng cười qua lại trên điện thoại kia khiến tim anh lại chịu thêm nhiều vết cứa đau nhói. Anh tưởng đã thoát được chúng khi công việc của cô đã ở lại trong thì quá khứ. Anh mệt mỏi và dần mất hết mọi niềm vui. Đây ko phải là cuộc sống anh đã từng trông đợi, dù đã luôn liệu trước khả năng nó xảy ra. Anh đã mạo hiểm khi bắt đầu cuộc chơi này cùng cô, và bất chấp mọi thứ anh đã mạo hiểm với canh bạc cuối cùng trong trò chơi anh đã chơi bằng hy vọng vô căn cứ của một kẻ vô thần, vào một thứ giờ đây anh nghĩ ko hề tồn tại trong cả hai thế giới: tình yêu chân thành.

Có lẽ ngược lại, cô chưa bao giờ nghĩ trước được rằng cuộc sống gia đình cô hằng mong đợi ở miền quê nghèo lại nhạt nhẽo và buồn chán đến vậy. Ko còn những khoản tiền dễ dàng và nhanh chóng kiếm được. Ko còn những người anh chị em vui nhộn và quảng giao, sẵn sàng có mặt cho một cuộc chơi thâu đêm ngẫu hứng. Ko còn cảm giác hồi hộp nghẹt thở khi ngồi sau chiếc xe máy phóng như bay trong đêm tới điểm hẹn gặp một người lạ mặt. Ko còn những người đàn ông hàng ngày sẵn sàng năn nỉ để được đến cúi rạp bên cô, khao khát thèm muốn cô, trở thành con rối nhỏ bé trong tay cô. Cũng không còn những gã trai thô tục mà lại đầy mạnh mẽ, những kẻ thường ngày cô không để mắt tới nhưng khi lên giường lại khiến cô như nổ tung trong những cảm giác phí thường. Chỉ còn lại một kẻ yếu đuối ở bên cô hàng ngày. Một kẻ thất bại trong thế giới của chính anh ta, và giờ đây cũng không có khả năng tồn tại nếu không có cô ở bên. Thứ duy nhất anh ta có là những kiến thức trừu trượng đem về từ một chân trời xa lắm, thứ khi đem ra nói chuyện lập tức sẽ nhận được những nụ cười thầm của anh chị em cô. Một kẻ ăn bám thích đi dạy khôn người khác. Một kẻ chẳng thể làm được việc gì trong nhà, chẳng thể ra oai với người ngoài xã hội, và cũng chẳng thể đáp ứng được nhu cầu thể xác đang hàng ngày đốt cháy tâm can cô. Cuộc sống với anh ta trở nên thật khô cứng và nhạt nhẽo. Nó càng khiến cô nhung nhớ cuộc sống thú vị đầy cảm xúc và đầy những trò chơi tiêu khiển trước kia. 

Anh chợt tự hỏi tại sao trước đây mình đã bỏ qua mọi điềm báo, bỏ qua mọi chi tiết nhỏ nhoi cố gắng chỉ cho anh thấy mình đang sai lầm. Anh chợt tự hối hận vì đã ko dứt khoát mỗi khi nắm trong tay cơ hội để chấm dứt câu chuyện anh biết chắc sẽ phải có hồi kết. Anh nằm trên giường, quay sang phải nhìn vào dải lưng mềm mại của cô, ước sao mình có đủ sức để vòng tay qua ôm lấy nó ngay lúc này, hôn lên mái tóc dài, lên cổ và bờ vai mảnh khảnh. Cô đang xem một bộ phim truyền hình rẻ tiền của Thái Lan, thứ mà trước đây cô vẫn chăm chú xem khi ngồi dựa lưng vào lòng anh, mặc cho anh ôm ấp và âu yếm. Còn bây giờ giữa họ là một khoảng cách 50cm dài vô tận khi cô nằm quay lưng lại với anh trong căn phòng anh đã cố công trang trí thật lãng mạn.

Cô ko còn hiểu những nhân vật trong phim đang nói gì nữa. Tất cả những gì làm cô chú ý bây giờ là sức nặng anh tạo ra khi đặt mình lên mặt đệm phía sau lưng cô. Tất cả những gì cô cảm thấy hiện giờ là cảm giác không thể chịu đựng nổi sự tồn tại của anh bên cạnh mình. Những lời nói của anh làm cô ức chế. Những cử chỉ tình cảm của anh làm cô khó chịu. Cô ước mình chưa bao giờ nhận lời anh từ bỏ giữa chừng công việc để quay về. Chỉ còn chiếc điện thoại là cầu nối của cô với cuộc sống trước kia. Bạn bè vẫn chưa quên cô. Những người đàn ông đích thực vẫn phát điên lên trong từng tin nhắn. Những gã trai thô tục vẫn hàng ngày đói khát thèm thuồng nhìn theo từng bước chân cô. Chỉ tưởng tượng trong đầu những viễn cảnh thôi cũng có thể khiên cô run lên vì phấn khích, rồi lại càng thêm chán ghét người đàn ông đang nằm bên mình. Chỉ cần ko có anh ta ở đây, cô sẽ lại tự do và trở thành nữ hoàng một lần nữa.

Anh nằm đó và nhớ lại những câu mình đã nói với cô khi xưa, khi mong ước duy nhất của cô là xây được một căn nhà, mở một cửa hàng nhỏ và sống một cuộc sống êm đềm với con trai và mẹ của mình. Anh tin mình là người duy nhất có thể ở bên cô, giúp cô thực hiện mong ước ấy mà ko hề đòi tráo đổi lấy tự do cao quý của cô như những người đàn ông khác. Nhưng giờ đây anh bỗng nhiên đã trở thành một cục nợ, hàng ngày dằn vặt khi thấy cô chán ghét mình. Anh ước mình có thể trả lại tự do cho cô, nhưng dường như ko thể. Anh đã cắt đứt mọi mối dây liên hệ với thế giới cũ của mình và giờ đây ko còn nơi nào để đi nữa.

Tiếng chuông điện thoại của cô lại reo lên. Tiếng chuông đặc trưng từ chiếc điện thoại đỏ yêu dấu. 
- Em đấy à, anh T. đây, còn nhớ anh ko người tình ơi?

- Haha, không nhớ đâu! Ghét rồi sao mà nhớ?!

- Ôi sao lại ghét anh vậy? Anh thì vẫn luôn nhớ đến em nè... Giá mà em vẫn ở đây, anh sẽ lái xe tới đón em đi lượn một vòng ngay. Lên Next Top làm vài ly cho phê. Đời ko phê là đời dài lê thê! Anh mới tậu một con Mẹc thể thao nhập Mỹ nhé, phóng tít lắm!

- Ôi thích thế? Dạo này ăn chơi nhỉ. Thôi lấy xe về nhà đón vợ đi chơi phố đi...

- Sao nghe giọng buồn thế em? Dạo này em thế nào? Chán ở quê rồi thì về đây với anh đi! Anh sắp bỏ vợ rồi. Anh nói với em rồi mà lúc trước ko chịu tin anh. Anh nhớ em nhiều lắm chỉ muốn em ở bên anh ngay lúc này thôi.

- Em vẫn bình thường. Ko được đâu anh ạ, hehe...

- Gì mà ko được chứ, em chỉ cần gật đầu, sáng mai anh cho xe đến đón em về đây chơi mấy hôm. Mình đi Đà Lạt, hay Đà Nẵng nhé. Anh mới trúng quả đậm đang cần người tiêu tiền hộ đây.

- Thôi anh ạ...

- Thôi là thôi sao được. Em xem bao lâu rồi ko gặp mà có chuyện gì vui buồn anh đều nhớ đến em nè, em nỡ từ chỗi anh mãi như vậy sao? Em về quê, anh buồn chỉ uống rượu không đi chơi với ai suốt mấy tháng trời. Anh không chịu được nữa rồi, không thể quên được em!

- Haha, nghe cái giọng kìa... Thôi lát em nhắn tin cho, em đang xem phim.

- Thằng chồng hờ của em lại đang nằm cạnh chứ gì? 

- Vâng. Anh biết hay thế?

- Xời ơi anh lạ gì. Em bỏ mẹ cái thằng ngố ấy đi cho nhẹ nợ. Thôi có gì nhớ nhắn tin nhé. Anh làm một nháy chờ tin em.

- Vâng. Thế nhé anh!

Mỗi tiếng cười của cô như một mũi dao khía vào da thịt anh. Anh nằm đó mặc cho nỗi đau hòa cùng với mệt mỏi. Tiếng chuông báo tin nhắn và tiếng bàn phím điện thoại lạch cạch trả lời từ bên phía cô nằm như những nhịp trống dồn ép thứ độc tố quái ác từ tim lên thẳng trên não bộ, khiến anh choáng váng. Anh cần phải thiếp đi một chút, nếu ko mọi thứ sẽ vỡ òa ra ngay bây giờ mất. Thiếp đi một chút thôi, để qua cơn đau này, rồi anh sẽ thức dậy khi bộ phim truyền hình đã hết, khi cô đã nhắn xong tin nhắn với người đàn ông anh ko biết. Anh sẽ nói chuyện với cô để tìm ra giải pháp cho hai người... Sẽ phải bắt đầu thế nào nhỉ?...

Em à, anh yêu em... 

Em à, anh xin lỗi khi mọi thứ lại thành ra thế này... 

Em à...

Trong bóng tối khi còn nửa tỉnh nửa mê, anh cảm nhận một nụ hôn thật nhẹ trên bờ môi, như buổi đầu họ mới yêu nhau. Anh lơ mơ bay bổng trước cái chạm môi ấy. Anh cố nhấc mình thật nhanh ra khỏi vũng lầy của giấc ngủ để mở mắt ra, để lấy lại quyền điều khiển hai cánh tay và ôm cô thật chặt một lần nữa. Sắp được rồi, nào cơ thể mệt mỏi kia, mau thức dậy, tình yêu dường như đã trở lại rồi, mau thức dậy và đón nhận hạnh phúc một lần nữa, nào!!!

Bỗng anh cảm thấy một vật mềm mại áp vào khuôn mặt mình. Một lực rất mạnh. Có gì đó ko ổn. Anh tỉnh giấc hoàn toàn. Mọi thứ tối đen. Mùi ga đệm rất nồng. Ngạt thở. Đầu óc anh như muốn nổ tung. Anh ra sức quẫy đạp để níu lấy thứ gì mong manh quá. Chân anh đã bị trói chặt. Anh hoảng loạn. Hai bên hông có hai dáng người quỳ trên giường. Cô vẫn đang ở bên phải anh. Bốn bàn tay ấn mạnh trên chiếc gối Korea mà anh đã chọn mua cùng cô trên đường Tôn Đức Thắng. Phải nhanh lên, ko thì ko kịp mất. Anh sắp kiệt sức rồi. Giãy giụa.Thân hình bên trái quá khỏe mạnh. Họng anh nghẹn đắng. Anh chợt nhận ra đây là chính là cách tốt nhất cho cả hai. Giãy giụa cũng ko giải quyết được gì nữa. Anh đưa tay quờ quạng bên trên chiếc gối, tìm cho được bàn tay đeo nhẫn của cô. Chỉ còn kịp thời gian để một tay nắm nhẹ và ve vuốt cái cổ tay nhỏ nhắn, một tay lướt nhẹ lên ngón đeo nhẫn mảnh khảnh trong bàn tay đang nắm chặt của cô. Anh tưởng như nắm tay có hơi buông lỏng ra. Giá như anh kịp hôn lên bàn tay ấy. Thời gian hết rồi. Bóng tối nở hoa.


Sunday, January 20, 2013

Emo Oasis

Tôi gặp em tại ốc đảo mù sương.
Đoán rằng em cũng là ốc đảo,
rằng em cũng có thể ngửi thấy
mùi của cô đơn

Sáng nay Hà Nội trời thả sương.
Nhưng trong lòng đã quang
đã thêm vài hạt nắng.
Tôi ngờ rằng hôm qua mình dại dột

Nhưng nếu không thử, làm sao tôi biết
có khi nào
những ốc đảo kết nối được với nhau?