Tôi vốn nghĩ cơm và cứt thì rõ là khác nhau.
Nên cứ đi xác định mọi thứ xung quanh xem thực sự nó là cơm hay là cứt.
Nhưng tôi bỗng gặp một vấn đề: Những thứ tôi dấn thân vào kiểm nghiệm, và hò reo thắng lợi rằng đó là cơm, thì đa số mọi người đáng trân trọng bên cạnh tôi đều khẳng định đó là cứt. Tôi cứ bị cuốn vào cuộc đôi co ấy, liêu xiêu lạc lõng ngày qua ngày, như một kẻ say đi trên dây với đòn gánh là hai đầu cơm-cứt.
Rồi đến một ngày, tôi chợt nhận ra cơm cũng như cứt mà cứt cũng như cơm, không có điểm gì khác nhau cả, không việc gì phải phân biệt cái này với cái kia, chẳng ích gì cả. Ấy cũng là ngày tôi bắt đầu nghiêm túc đón nhận những bài học đầu tiên về Mật tông, và được truyền lại chiếc vòng 108 hạt.
Chiếc vòng ấy nhanh chóng gắn bó với tôi qua những trạng thái cảm xúc cực đoan nhất mỗi khi tôi lại thấy mình liêu xiêu. Nó đã theo tôi đến một con ngõ nhỏ tăm tối, nhún nhường lặng lẽ quay lúc nhanh lúc chậm giữa hai ngón tay run run của tôi. Từng hạt đá đen láy hòa vào đêm nhưng chỉ cần một ngồn sáng nhỏ là đủ cho chúng ánh lên thứ ánh sáng không gì che lấp nổi.
Những kẻ lưu manh đi qua, nhưng người lương thiện đi qua, những cô gái đi qua, những đứa trẻ đi qua, những người quen đi qua. Tôi ngồi trên yên xe, lần đếm từng hạt của chiếc vòng, rồi cất nó vào túi, lát sau lại lấy ra đếm lại. Ban đầu đếm sai lúc nhiều lúc ít vì tâm còn bị chi phối bởi quá nhiều suy nghĩ và cảm xúc lúc nào cũng trực chờ bùng nổ. Nhưng rồi mọi thứ dần ổn thỏa, mỗi vòng quay đã ổn định lại với 108 hạt đen hấp háy sáng.
Một cơn giông đã tới. Mưa ban lách tách từng giọt rồi bắt đầu ào ạt tuôn rơi. Tôi nép vào một hiên nhà, tựa lưng vào cánh cổng sắt mà phía sau là một khoảng tối tĩnh lặng. Chiếc vòng khi thì ở trong túi, khi thì quấn quanh cổ tay. Tôi chợt không còn sợ ma quỷ nữa, lúc đó còn chợt nghĩ có vong linh nào sau lưng tôi trong khoảng trống kia không? Những vong linh ấy có buồn không, nếu có thì có lẽ tôi hoàn toàn có thể cùng chia sẻ nối buồn của mình với họ. Tôi hát một mình trong đêm mưa.
Cơn giông thật mạnh nhưng rồi cũng qua đi. Tôi thấy mình như được hồi phục. Không khí trong lành nhẹ nhàng quá. Tôi đã ở đó cả buổi tối để chờ một người sẽ không thể tới gặp, và cũng không hề báo cho người đó biết mình đang đứng chờ. Ban đầu là để tìm lại một cảm xúc xưa cũ, sau là để thấy dù người đó có đến hay không, thì việc đợi vẫn là của mình và mình hạnh phúc vì đã đợi chứ không ra về.
Nếu không vì những rào cản của lề thói xã hội, tôi chắc mình đã có thể đứng đó cho tới khi trời sáng. Tiếc rằng chúng ta không bao giờ chỉ có một mình trên thế giới này. Nhất là khi người tôi đợi đã được báo rằng tôi đang đứng trong con ngõ nhỏ, thì đó là lúc tôi thấy mình nên ra về. Tôi quấn chiếc vòng lên cổ tay rồi lao vào đêm, cảm thấy mình trọn vẹn.
Có lẽ em sẽ không bao giờ hiểu được hành động của tôi, cũng như chưa bao giờ em hiểu hết được tình yêu là gì. Nhưng không sao cả. Dù em có hiểu hay không, dù em có phải là người mà tôi nghĩ mình đã hằng yêu dấu hay không, dù câu chuyện này có thể kết thúc trọn vẹn hay không, thì vẫn luôn có một sự thật không thể chối cãi: em là một phần rất quan trọng trong cuộc đời tôi.
Đợi chờ một người ko ở đó và chắc chắn sẽ ko xuất hiện. Người ta có thể nghĩ ấy là triệu chứng của bệnh tâm thần. Còn với tôi, như vậy đã là đủ.
Đợi chờ một người ko ở đó và chắc chắn sẽ ko xuất hiện. Người ta có thể nghĩ ấy là triệu chứng của bệnh tâm thần. Còn với tôi, như vậy đã là đủ.
No comments:
Post a Comment