Tôi đã từng cho rằng mình có khả năng đặc biệt, và một trái tim đặc biệt. Bởi vậy mà tôi là người thật đặc biệt, đứng trên số đông xung quanh mình.
Tôi đã từng cho mình cái quyền bước chân vào thế giới của người khác, dù cho thế giới đó ko dành cho mình. Tôi lao vào nơi mình ko hề biết trước, chỉ vì tin rằng trực cảm nhạy bén của mình là thừa đủ để đương đầu với bất kỳ tình huống nào.
Tôi đã từng ảo tưởng rằng mình có thể cúi xuống, vùi mình vào bùn đen để cứu rỗi một vài người. Tôi tin rằng mình chính là ánh sáng, là trí tuệ tối thượng có quyền năng thay đổi tất cả, từ bản chất con người, lề thói xã hội, đến định mệnh của một cuộc đời.
Tôi đã từng hứa với một người, rằng tôi sẽ mãi là thiên thần hộ mệnh của người đó.
Thế rồi tất cả sụp đổ.
Tôi nhận ra mình ko phải là ánh sáng. Nhận ra mình chẳng có chút quyền năng tối thượng nào. Nhận ra tất cả những hành động bột phát kia bắt nguồn từ nối sợ hãi sâu thẳm của bản thân, rằng mình chỉ là vô nghĩa.
Giờ đây tôi nhận ra mình còn chẳng thể tồn tại trong thế giới của chính mình. Đó là sự thật mà bấy lâu tôi vẫn luôn trốn chạy.
Tôi chỉ là một màn sương vô hình, lang thang vô vọng qua từng thế giới, từng kiếp người mà ko tìm đc chỗ dừng chân cho mình. Ko lý tưởng, ko mục đích, ko tình yêu.
Tôi mới là kẻ cần được cứu rỗi.
Friday, January 23, 2015
Monday, January 12, 2015
Nowhere
Thật kỳ lạ làm sao, khi ta ngồi một mình trong quán cafe một buổi chiều đầu tuần uể oải, cố nuốt trôi những ức chế trong công việc, gia đình, trong cả những điều trái khoáy hàng ngày nhìn thấy. Thêm vào sự tình ấy 1 chút cô độc và những mảng ký ức không đầu không cuối về một cô gái nhỏ bé ta từng quen và quan tâm thật nhiều trong một câu chuyện tình dang dở cách đây hơn 2 năm, là đủ để khuôn mặt 25 tổi hơi trẻ con của nhân vật tự sự này những đường nét căng thẳng, mệt mỏi, thất vọng, đau khổ, như thể anh ta vừa bị cả thế giới này đè ra hãm hiếp.
Nhạc trong quán chuyển sang Beautiful của James Blunt. Phù hợp một cách đáng sợ, cái chất giọng chứa đầy tan vỡ, cái giai điệu khát khao mà thật u uất ấy. Dòng âm thanh trôi tuột nhẹ nhàng từ vành tai qua màng nhĩ, xuống thẳng khí quản vào trong buồng phổi, khiến ta gần như ngạt thở, toàn bộ cơ thể chỉ chờ có vậy để có thể sụp đổ xuống chiếc ghế nệm của quán.
Phải rồi, Vỡ nát. Đó là trạng thái thực sự của nhân vật tự sự. Anh ta đã cố găng che đậy nó một cách vụng về bấy lâu nay. Anh ta tự hỏi liệu trạng thái ấy có quá lộ liễu với mọi người xung quanh? Khuôn mặt anh, đôi mắt anh thật khô khốc như lúc nào cũng chỉ chực tan thành từng hạt bụi. Nhưng liệu khi nhìn vào anh từ góc nhìn của người thứ 3, họ thấy gì? Một người đàn ông lúc nào cũng đau khổ, hay một đứa bé con lúc nào cũng sẵn sàng òa khóc?
Anh thấy trạng thái của mình ngay khoảnh khắc ấy thật kỳ lạ. Nửa như muốn có 1 ai đó ở bên cạnh mình ngay lập tức để có thể tựa vào và ngủ gục, nửa như muốn tàng hình ngồi mãi nơi đây để được cả thế giới này lãng quên. Cả 2 ước muốn đó đều là vô vọng.
Nhạc trong quán chuyển sang Beautiful của James Blunt. Phù hợp một cách đáng sợ, cái chất giọng chứa đầy tan vỡ, cái giai điệu khát khao mà thật u uất ấy. Dòng âm thanh trôi tuột nhẹ nhàng từ vành tai qua màng nhĩ, xuống thẳng khí quản vào trong buồng phổi, khiến ta gần như ngạt thở, toàn bộ cơ thể chỉ chờ có vậy để có thể sụp đổ xuống chiếc ghế nệm của quán.
Phải rồi, Vỡ nát. Đó là trạng thái thực sự của nhân vật tự sự. Anh ta đã cố găng che đậy nó một cách vụng về bấy lâu nay. Anh ta tự hỏi liệu trạng thái ấy có quá lộ liễu với mọi người xung quanh? Khuôn mặt anh, đôi mắt anh thật khô khốc như lúc nào cũng chỉ chực tan thành từng hạt bụi. Nhưng liệu khi nhìn vào anh từ góc nhìn của người thứ 3, họ thấy gì? Một người đàn ông lúc nào cũng đau khổ, hay một đứa bé con lúc nào cũng sẵn sàng òa khóc?
Anh thấy trạng thái của mình ngay khoảnh khắc ấy thật kỳ lạ. Nửa như muốn có 1 ai đó ở bên cạnh mình ngay lập tức để có thể tựa vào và ngủ gục, nửa như muốn tàng hình ngồi mãi nơi đây để được cả thế giới này lãng quên. Cả 2 ước muốn đó đều là vô vọng.
Subscribe to:
Comments (Atom)