Friday, January 23, 2015

Cứu rỗi

Tôi đã từng cho rằng mình có khả năng đặc biệt, và một trái tim đặc biệt. Bởi vậy mà tôi là người thật đặc biệt, đứng trên số đông xung quanh mình.

Tôi đã từng cho mình cái quyền bước chân vào thế giới của người khác, dù cho thế giới đó ko dành cho mình. Tôi lao vào nơi mình ko hề biết trước, chỉ vì tin rằng trực cảm nhạy bén của mình là thừa đủ để đương đầu với bất kỳ tình huống nào.

Tôi đã từng ảo tưởng rằng mình có thể cúi xuống, vùi mình vào bùn đen để cứu rỗi một vài người. Tôi tin rằng mình chính là ánh sáng, là trí tuệ tối thượng có quyền năng thay đổi tất cả, từ bản chất con người, lề thói xã hội, đến định mệnh của một cuộc đời.

Tôi đã từng hứa với một người, rằng tôi sẽ mãi là thiên thần hộ mệnh của người đó.

Thế rồi tất cả sụp đổ.

Tôi nhận ra mình ko phải là ánh sáng. Nhận ra mình  chẳng có chút quyền năng tối thượng nào. Nhận ra tất cả những hành động bột phát kia bắt nguồn từ nối sợ hãi sâu thẳm của bản thân, rằng mình chỉ là vô nghĩa.

Giờ đây tôi nhận ra mình còn chẳng thể tồn tại trong thế giới của chính mình. Đó là sự thật mà bấy lâu tôi vẫn luôn trốn chạy.

Tôi chỉ là một màn sương vô hình, lang thang vô vọng qua từng thế giới, từng kiếp người mà ko tìm đc chỗ dừng chân cho mình. Ko lý tưởng, ko mục đích, ko tình yêu.

Tôi mới là kẻ cần được cứu rỗi.

No comments:

Post a Comment