Monday, July 27, 2015

Ý nghĩa của cuộc sống: Osho vs. Datlai Latma





Hồi đó Osho mới hai mấy tuổi, nhưng đã xuất chúng hơn người với tài hùng biện và kiến thức uyên bác nhờ chăm chỉ nghiên cứu sách vở và thiền định. Nhưng cuối cùng ông đã gặp phải 1 trở ngại lớn trong quá trình tu tập của mình. Ông đã đi đến giới hạn mà vẫn không thể tìm được ý nghĩa của cuộc sống.

Không thể tìm ra con đường nào để tiếp tục, Osho đã xin được gặp mặt Datlai Latma, con người vốn luôn được cả thế giới Phật giáo thành kính ngước nhìn, như ngước nhìn Đấng giác ngộ tối cao của cả nhân loại.

Osho bước vào thiền viện để yết kiến Datlai Latma, trên trán hằn sâu những nếp nhăn vì trong lòng trĩu nặng bao câu hỏi nung nấu đã lâu chờ có người giải đáp. Datlai Latma ngược lại chào đón Osho với một nụ cười thật nhẹ nhàng và đôi mắt sáng ánh lên tia hóm hỉnh.

Trong lúc Osho bắt đầu trình bày những suy nghĩ trăn trở gặp phải trong quá trình tu tập, Datlai Latma yên lặng lắng nghe, nhẹ nhàng rót trà thảo mộc từ chiếc ấm đất nung ra hai chén nhỏ đã đặt sẵn trên sập gỗ. Ngài ngồi xếp bằng, lim dim mắt đợi đến khi Osho đã nói xong và mong ngóng chờ đợi lời giải đáp, lúc ấy mới đưa chén trà cho Osho rồi nói:

- Anh hãy uống trà đi, rồi nhìn ra phía dãy núi đằng xa kia. Anh thấy hoàng hôn có đẹp không? 

Mặt trời đỏ rực đang nép dần xuống phía sau những đỉnh núi phủ tuyết trắng của dãy Himalaya hùng vĩ, kéo theo mình những áng mây màu hồng tía, tạo thành một bức tranh tuyệt vời trên nền trời tím ngắt sâu thăm thẳm.

- Khi rảo bước vào đây gặp ta, anh có để ý thấy cây Bodhi ngoài sân kia đã trổ hoa rất đẹp ko? Anh có kịp ngửi mùi hương của hoa ấy ko?

Osho uống hai ngụm trà thảo mộc, lặng lẽ nhìn Datlai Latma với ánh mắt khó hiểu:

- Thưa Ngài, quả thật tôi có ý thức được những sự vật ấy và biết chúng thật đẹp, thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng bây giờ với tôi chúng chẳng còn ý nghĩa. Mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Datlai Latma vừa chậm rãi lắng nghe vừa uống hết chén trà của mình. Ngài tủm tỉm cười:

- Vậy ta xin chúc mừng anh. Giữa ta và anh giờ chỉ còn một khác biệt duy nhất. Đó là việc chấp nhận sự thật mà anh vừa nói ra. Những người như chúng ta, trải qua bao tháng ngày tu tập cũng là để có đủ bản lĩnh để chấp nhận mà thôi.

Osho đánh rơi chén trà trên tay, mắt mở lớn nhìn Datlai Latma đang mỉm cười với mình, ông nhận ra điều lo sợ bấy lâu nay chính là sự thật, được chính lãnh tụ Phật giáo xác nhận. Nếu quả thực cuộc sống không có ý nghĩa, thì ông còn sống làm gì nữa?

Datlai Latma quan sát nét mặt Osho hồi lâu, lấy một chén mới từ khay, rót trà mới cho ông và lại cười nói:

- Đừng vì vậy mà hoang mang, cuộc sống vốn tự thân nó chẳng có ý nghĩa gì cả, mà chính chúng ta sẽ phải đem lại ý nghĩa cho nó. Bao thế hệ Latma, Rinpoche và những thiền sư trên khắp thế giới khi giác ngộ đều mang trong mình trọng trách lớn lao, là giúp cho loài người tồn tại được trên sự thật giản đơn đó. Không phải ai cũng có thể nhìn ra sự thật, và rồi không phải ai cũng có thể chấp nhận sự thật ấy. Những người đến đây trước anh, người tự sát, người lui về ẩn dật, người quyết định hòa vào xã hội để giúp nó có động lực tiếp tục vận hành. 

Osho nhận chén trà mới từ tay Datlai Latma, giơ nó lên ngang tầm mắt để hơi trà ấm phả vào đôi mắt thâm quầng bấy lâu không ngủ. Uống hết chén trà, ông cảm tạ Datlai Latma và xin được thiền định ngoài hiên thiền viện, Datlai Latma vui vẻ chấp thuận.

Sau một đêm chìm sâu vào nội tại, Osho mở mắt ngắm nhìn bình minh trên núi tuyết, lúc này nụ cười nở trên môi ông già hai mươi mấy tuổi đã thấm nhuần ánh huy hoàng từ vầng thái dương. Osho bước vào thiền viện nói lời cáo từ Datlai Latma và xuống núi bắt đầu chặng đường ông đã lựa chọn được.

Mấy năm sau trong một cuộc phỏng vấn với báo giới, Datlai Latma xác nhận Osho chính là một trong những đấng giác ngộ mà Ngài từng biết đến.


Sunday, July 26, 2015

Những câu chuyện chấm dứt

Nhân dịp bỏ dở giữa chừng khi đang theo đuổi 1 em gái mới quen 2 tuần, thử liệt kê những lý do buồn cười từng khiến mình quyết định chấm dứt những câu chuyện tình cảm từ trước tới giờ:

1. Em ko chịu đánh răng thường xuyên. Mảng bám trên răng em tôi có thể thấy rõ trước mỗi lần hôn em.

2. Tóc em dày và dài, nhưng em lười gội đầu quá, lúc nào nhìn cũng bù xù và ko có mùi thơm.

3. Em nói ngọng/ viết sai chính tả trong các tin nhắn.

4. Em nhắn tin đôi khi cộc lốc thiếu lễ phép quá.

5. Sau mỗi lần làm tình, em bỗng nhiên trở nên nghịch ngợm quá mức, vừa trẻ con quá, lại vừa nam tính quá.

6. Nằm bên cạnh tôi trước giờ đi ngủ mà em bận nhắn tin cho người khác.

7. Em thần tượng tôi quá nhiều, lúc nào cũng cần nói chuyện với tôi thì mới chịu được. Em rất quấn quýt, nhưng lại chẳng hiểu gì về tôi cả.

8. Lúc nào em cũng nói đến tiền.

Sunday, July 12, 2015

Đừng chết ở Hà Nội

Nắng đốt cháy tâm can
Bụi tung mù nhận thức
Đừng chết ở Hà Nội
Khi mọi thứ vỡ tan

Thủ đô ngàn năm tuổi
Hút máu linh hồn nghèo
Hãm hiếp cô thôn nữ
Đôi mắt còn trong veo

Những con khỉ trên đường
Kéo đàn về mọi hướng
Đừng chết ở Hà Nội
Kẻo bị giẫm nát thây

Những má đỏ hây hây
Những bắp tay cuồn cuộn
Trên vỉa hè luộm thuộm
Ruồi muỗi vo ve đầy

Ta như thằng rẻ rách
Lảo đảo giữa đám đông
Ta như thằng lông bông
Đi tìm kiếm màu hồng

Đừng chết ở Hà Nội
Say thì hãy để mai
Buồn thì đi đọc sách
Hận thì giữ trong lòng

Vẫn vỉa hè lộc xộc
Trăm vẻ mặt lướt qua
Cứt vẫn chảy qua loa
Cứt vẫn đầy mặt báo

Đến khi nào bàng đổ
Khi nào phố hết xanh
Và em hết chân thành
Thì lúc đó ta đành
Chết trong lòng một ít..