Nắng đốt cháy tâm can
Bụi tung mù nhận thức
Đừng chết ở Hà Nội
Khi mọi thứ vỡ tan
Thủ đô ngàn năm tuổi
Hút máu linh hồn nghèo
Hãm hiếp cô thôn nữ
Đôi mắt còn trong veo
Những con khỉ trên đường
Kéo đàn về mọi hướng
Đừng chết ở Hà Nội
Kẻo bị giẫm nát thây
Những má đỏ hây hây
Những bắp tay cuồn cuộn
Trên vỉa hè luộm thuộm
Ruồi muỗi vo ve đầy
Ta như thằng rẻ rách
Lảo đảo giữa đám đông
Ta như thằng lông bông
Đi tìm kiếm màu hồng
Đừng chết ở Hà Nội
Say thì hãy để mai
Buồn thì đi đọc sách
Hận thì giữ trong lòng
Vẫn vỉa hè lộc xộc
Trăm vẻ mặt lướt qua
Cứt vẫn chảy qua loa
Cứt vẫn đầy mặt báo
Đến khi nào bàng đổ
Khi nào phố hết xanh
Và em hết chân thành
Thì lúc đó ta đành
Chết trong lòng một ít..
No comments:
Post a Comment