Có những lúc tôi thấy mình cận kề cái chết
Giả như có ai chỉ cần lấy ngón tay trỏ ấn vào lưng
Tôi sẽ lao thẳng xuống khoảng không vô đáy
Chẳng còn ký ức, hay ham muốn hay đau buồn
Chỉ đơn giản là
Chết.
Tôi có lúc muốn bám víu
Muốn nhìn khắp xung quanh xem liệu có ai có thể cứu mình
Nhưng có lẽ mọi người sẽ chẳng ai hiểu hết được
Khi tôi nói với họ
Mình cô đơn.
Cũng giống như kẻ bị bệnh phong
Lặng lẽ một mình lang thang khắp chốn
Tôi cô đơn như đứa trẻ mới lọt lòng
Mà chẳng thể làm thân với ai cả
Trời vẫn xanh, cây vẫn ngả nghiêng theo gió
Tôi ước một ngày mình bước lên tầng cao
Ngó xuống đường kia với bao người và xe cộ
Nhắm mắt lại và coi như mình đã chết
Kể từ giây phút ấy
Tôi được quay ngược thời gian
Được lớn lên lại từ đầu
Được vun đắp dần tình yêu vào cuộc sống
Nhưng thế giới này chỉ có thời gian là chuẩn mực
Chỉ có thể chấm dứt chứ không thể quay đầu
Vậy tôi biết về đâu?
Nơi phía trước đen mù trong vô tận
Em như ánh sáng nhỏ bé
Một ngày kia lạc giữa đêm tôi
Gạt em đi vì không muốn lỡ làm em lụi tắt
Khi quay lại thì ánh sáng ấy đã không còn dành cho tôi nữa rồi
Ừ mà có ánh sáng nào thắng nổi bóng đêm
Ừ làm gì có ai sáng được như tia nắng
Tôi lại lang thang một mình qua những kiếp người đau khổ
Thân tàn tạ tâm hồn cũng vỡ nát rồi
Thi thoảng dùng lấy hơi trút hơi thở khô khốc
Tôi ngẩng mặt lên nhìn trời
Xin Thượng đế cứu giúp tôi.
No comments:
Post a Comment