Những chuyến bay mang lại cho ta khoảng thời gian 1-2 tiếng
tách khỏi mặt đất, tách khỏi những mối liên lạc chỉ đem lại lo toan. Khoảng thời
gian ấy phần lớn tôi dành cho việc ngủ lấy sức để tiếp tục lao vào cuộc đua
tranh dưới mắt đất. Nhưng cũng có rất nhiều chuyến bay không thể ngủ được, và gần
đây tôi nhận ra ấy là lúc tốt nhất để lại được viết.
-Kẻ chia tay
March 27, 2016: Sài gòn - Đà Nẵng.
Những lúc chỉ có một mình, anh thấy thật thoải mái, nhưng
cũng ko tránh khỏi những khoảnh khắc chợt nhớ tới một ai đó, chợt thèm một cái
ôm hôn.
Suốt cả cuộc đời này, anh thấy mình luôn là kẻ nói chia tay. Luôn là kẻ bứt ra khỏi một mối quan hệ, dù nó đang yên bình hay đầy sóng gió. Phải chăng anh chỉ là một kẻ hèn nhát, trốn chạy khỏi trách nhiệm hay những gì lớn lao?
Anh không biết câu trả lời. Chỉ biết rằng, không như nhiều
người vẫn tưởng, chia tay là một việc chẳng hề dễ dàng cho một trái tim chân
thành. Trái tim kẻ chia tay không chỉ đau đớn thổn thức hệt như của người bị
chia tay. Trái tim ấy còn phải chịu đựng cảm giác tội lỗi, phải gồng mình chống
chọi ngược lại những lẽ thường để có thể bật ra quyết định chia tay. Xét cho
cùng, nếu thực sự chân thành thì việc nói lời chia tay cho một tình yêu đâu
khác gì việc giết chết một con người? Cả trái tim và tâm hồn thủ phạm sẽ đều
như bị xé ra mỗi lần như vậy. Và vết thương ấy liệu em có biết, sẽ quay lại âm ỉ
rỉ máu vào một đêm tối mùa đồng, một buổi hoàng hôn nắng hồng, hay lúc đơn độc
chống chọi với bệnh tật. Mỗi vết thương cũ là một cơn ác mộng có thể ấp đến thực
tại bất cứ khi nào ta lơ là cảnh giác.
Vậy đấy. Vậy mà có những kẻ cả đời luôn làm nhiệm vụ nói ra
lời chia tay. Dường như mối tình nào gặp anh cũng đều bị giết chết, kể cả mối
tình với em. Em có biết vì sao anh lại như vậy ko?
Vì anh yêu em.
-Club 27
March 27, 2016: Sài gòn - Đà Nẵng.
Tôi thực sự chú ý tới khái niệm "Club 27" khi một
anh chàng Vlogger người Việt qua đời với nguyên nhân được kết luận là tự sát.
Thực ra anh chàng đó chỉ nổi tiếng ở mức độ trung bình, với
funny Vlog và một vài hoạt động giải trí ko quá ấn tượng. Lý do anh tự sát được
cho là do nợ nần chồng chất từ dự án khởi nghiệp công ty tư vấn du học của
mình, số nợ khoảng hơn 1 tỷ VNĐ. Cái tôi chú ý hơn, là độ tuổi của anh, hơn tôi
một tuổi, khi chết đang bước vào năm thứ 27 của cuộc đời.
Đã có một vài người nổi tiếng hơn từng tự sát khi họ ở độ tuổi
ấy. Club 27. Phần lớn họ đều là những người hoạt động trong lĩnh vực giải trí.
Trong số đó tôi chỉ biết câu chuyện của Kurt Cobain, chàng nhạc sĩ lãng tử của
Nirvana vốn đã phụ thuộc vào ma túy để vượt qua trầm uất trong thời gian dài, một
đêm anh viết là thư dài tuyệt mệnh cho người tình rồi để cho ma túy giết chết
mình vì sốc thuốc.
Tôi tin rằng, ngoài những người nổi tiếng trong giới giải
trí, Club 27 là nơi hội tụ của rất rất nhiều những con người bình thường. Họ
cùng đi đến quyết định tự chấm dứt đời mình ở cái tuổi mà người khác cho rằng đẹp
nhất và đỉnh cao còn ở phía trước.
Club 27, ở cái tuổi ấy, có lẽ có những người đã nếm trải đủ
vị của cuộc sống. Ở cái tuổi ấy họ đã nhận biết moị cay đắng và trớ trêu. Nếu
những người khác còn đang đi tìm vị ngọt thì với Club 27, vị ngọt đã trôi khỏi
đầu lưỡi rồi. Có lẽ họ đã nhận ra, thực chất đắng cay mặn ngọt chẳng có nghĩa
lý gì, trải qua hết rồi thì thế giới vẫn cứ xoay vần theo cách của nó, im lặng
và tàn độc ngắm nhìn loài người bươn trải trong biển đêm đi tìm những cảm xúc
mà họ khao khát. Khi nào thì họ mới dừng lại?
Matrix.
Trong bộ phim ấy, những con người đã biết sự thật của
Matrix, một số quyết tâm quay lại thế giới thực để đấu tranh cho nhân loại, số
khác chỉ khao khát quay về thế giới ảo để được sống trong nhung luạ, ăn những
món ăn với hương vị tuyệt vời. Họ thà làm nô lệ trong thế giới ảo vì thế giới
thực quá khổ sở nghiệt ngã.
Club 27. Họ sẽ là ai trong bộ phim Matrix ấy? Họ vẫn sẽ là
chính họ: những kẻ nhận ra sự thật, và rồi tự sát. Họ vốn chẳng còn màng đến những
thứ giả tao quanh mình hàng ngày. Nhưng khác với những người đấu tranh, Club 27
cho rằng chiến đấu chỉ là vô nghĩa. Họ đã nhìn qua khỏi cuộc đấu tranh ấy, và
cái họ thấy chỉ là sự tận diệt.
Năm nay tôi 27. Bước đầu của năm thứ 27, tôi thấy mình đã có
được những gì hằng chiến đấu và mơ ước giành được. Bước tiếp theo, tôi thấy ko
còn hứng thú gì với sự sống xung quanh nữa, chỉ có tôi và ước mơ của tôi là tuyệt
đỉnh. Đi thêm 1 bước, tôi thấy cả ước mơ của mình hình như cũng chỉ là vô
nghĩa.
Club 27. Điều kiện gia nhập của các người, là gì?
Tôi đã định hỏi họ như vậy. Nhưng tôi nghĩ họ sẽ không thể nghe thấy để mà trả lời. Trước giờ tôi đã luôn tin rằng, linh hồn của những người tự sát sẽ cùng nhau đi tới một nơi riêng biệt trên cõi thế gian này. Một nơi ko có bóng của những kẻ yếu đuối bám víu lấy giả tạo, cũng chẳng có những người đầy ý chí đấu tranh.
No comments:
Post a Comment