Showing posts with label trảinghiệm. Show all posts
Showing posts with label trảinghiệm. Show all posts

Sunday, November 21, 2010

Những bông hồng vàng

"Yellow roses" - by Don Burchett

Nhân đọc bài về đồng phục của các thế hệ.


Hồi bắt đầu đọc sách, len lỏi vào Đinh Lễ tôi có nhớ đến lời thầy giáo dạy văn cấp 3 giới thiệu Pautovski với Bông Hồng Vàng và Bình Minh Mưa. Mắt thầy sáng lên với tình cảm đặc biệt cho nhà văn trường phái lãng mạn, phân đoạn trong Bình Minh mưa thầy miêu tả khi ấy cũng rất tinh tế, hấp dẫn, đầy cảm xúc và những ý tưởng về tâm lí con người. Sau đó tôi có tình cờ đọc 1 bài luận nhỏ của Pautovski về Andersen và những câu chuyện của ông. Bài luận để lại ấn tượng khá sâu sắc về phong cách của Pautovski. Vậy là từ Đinh Lễ tôi đã mang về nhà bản Bông Hồng Vàng đã khá cũ và đc bán với giá rẻ hơn so với mặt bằng sách thị trường.

Ko như tôi tưởng, Bông Hồng Vàng là một tuyển tập truyện ngắn của Pautovski. Tôi bỏ dở cuốn sách sau vài ba truyện ngắn. Khô cứng, quá đạo đức, quá cổ tích là những gì tôi cảm nhận. Và điều khiến tôi khó chịu nhất là những bài học đc tác giả rút ra ở cuối mỗi câu chuyện. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ có lẽ thế hệ tôi và thế hệ thầy đã có cách biệt, hay có thể Bông Hồng Vàng chán chết so với Bình Minh Mưa. Dù gì thì tôi cũng đã ko tìm đọc thêm Pautovski nữa.

Tôi luôn cố gắng đọc nhiều hơn, nhưng không cố ép mình đọc. Có lẽ đọc ko nhiều sách cũng ko phải quá tệ.

 

http://lamvuthao.blogspot.com/2010/11/ong-phuc-tinh-than-va-melodrame.html

 

Suy nghĩ của tôi về tình hình giáo dục và xã hội VN lại nổi lên từ đống lủn mủn rối rắm những thứ trong đầu. Tại sao phải đến khi bỏ dở chương trình ĐH ở VN sau năm thứ nhất, tôi mới thực sự quan tâm đến việc đọc? Tại sao phải đến sau năm thứ nhất của môt môi trường ĐH non-vietnam, tôi mới quan tâm đến đến những gì đang xảy ra trên thế giới, mới quay đầu về thực trạng VN mà cảm thấy bối rối ko biết hiểu theo cách nào, để rồi nhận ra lí do là vì VN hiện giờ đang là một mớ hổ lốn với thông tin bị cắt xén-bưng bít-bóp méo, khi nhân dân ko nhận đc sự tôn trọng?

Gần 20 năm ở VN tôi đã làm gì? Chào lá cờ đỏ sao vàng mỗi thứ 2 hàng tuần, và để trí óc + ý thức của riêng cá nhân mình (vâng, ko phải là ý thức cá nhân - thứ đối lập với ý thức tập thể) ngủ quên trong ko gian của thể chế xã hội quá độ từ Cộng sản (bao-giờ-mới-) lên Xã hội chủ nghĩa?

 

P/S: Về việc đọc, cá nhân tôi gần đây nhận thấy ở tuổi 20s của mình, sẽ có lợi hơn rất nhiều nếu đọc kiến thức về những việc mình đang làm, hay những mối quan tâm - sở thích gắn liền với hiện thực hàng ngày, thay vì những cuốn purely fiction.

P/S2: Giờ post bài lên blog bỗng có cảm giác ngại sẽ có người nghĩ mình ko biết gì mà đã vênh váo. Nhưng nghĩ một hồi thì ko ngại nữa, vì (1) đúng là mình gần như chưa biết gì, và (2) mình đâu có vênh váo :-)

P/S3: Hôm nay là 21 tháng 11, lịch trong máy tính ghi là Nov 21, nhìn rất hợp với November Rain :-)

Saturday, July 10, 2010

Câu nệ



Mình vào chơi Đà Nẵng lần đầu tiên. Ấn tượng đầu tiên của mình là người Đà Nẵng ít nói và hơi lạnh nhạt. Nhưng mình nhầm. Đó chỉ là do họ nói chuyện ko hề trau chuốt, có sao nói vậy, cực kỳ thật lòng và rất hiếu khách.

Sau một ngày thì mình nhận ra chính những người khách Hà Nội vào đây như mình mới là những kẻ lạnh nhạt. Người Hà Nội nhiều khi hồ hởi là thế nhưng chỉ là xã giao chứ thật ra trong lòng chả có chút cảm xúc gì. Nó thể hiện ngay ở con trẻ. Ấn tượng đầu tiên của mình về thằng bé Tân người Đà Nẵng là nó ko biết lễ phép gì cả, có lẽ do đc người lớn nuông chiều và sống sướng quen rồi. Nhưng dần dần mình nhận ra thằng cu sống rất tình cảm với người thân, và ông bà chú bác nó đều rất yêu quí thằng cháu lâu ngày mới về chơi. Lời nói đối với họ chẳng quan trọng. Còn trẻ con Hà Nội đc cho là "ngoan và lễ phép" nhưng nhiều khi chỉ là do những gì đc khắc sâu vào đầu từ bé mà thôi. Còn yêu thương tình cảm thì làm sao đem búa khắc vào đầu chúng đc?

Người ta nói thiên nhiên nơi nào tốt thì con người nơi đó sẽ hiền hòa. Chính người Đà Nẵng nhận rằng giọng nói của họ khó nghe, cứ khô không khốc do thiên nhiên khắc nghiệt của cái xứ "chó ăn đá, gà ăn muối", chứ ko đc hay như tiếng miền Bắc. Nhưng đó chỉ là giọng nói, chỉ là cái xù xì bên ngoài mà thôi. Đúng, thiên nhiên nơi nào tốt thì con người sẽ hiền hòa. Giờ đây thiên nhiên Đà Nẵng hiền hòa hơn Hà Nội nhiều lắm. Vì Hà Nội đâu còn có thiên nhiên. Con người ta cũng ít sống với nhau 1 cách tự nhiên nữa, mà chỉ toàn là câu nệ. Ngoài mặt thì vui, thì buồn, mà trong lòng thì vô cảm.

Hồi học cấp 3 cứ đến dịp gì là mình bị ấn vào tay cái thiếp và nhiệm vụ bôi ra những lời bay bổng. 8/3, 20/10, 20/11, rồi sinh nhật lung tung beng, người ta vui vẻ rồi vỗ tay cho những lời có cánh mà sáo rỗng. Khi đó mình thành 1 wish writer, cung cấp nước muối cho những tình cảm nông và nhạt. Từ đó cứ đến khi muốn tự mình chúc ai một câu thật lòng là lại cảm thấy khó khăn vô cùng, để rồi thường quyết định ko chúc là tốt nhất.

Nói đến đây thì cũng đến lúc viết một lời chúc.

Tớ điên điên rồ rồ và kém cói hết mức, cậu (chắc) đều biết và coi thế là thường. Nhưng với một thằng dở hơi bị khuyết tật tâm hồn thì có ai đấy để nói chuyện thật lòng vài lần cũng là quý báu lắm. Tớ thực sự chẳng quan tâm đến cái gọi là "ngày sinh nhật". Bây giờ bảo chúc ai cái gì cũng chịu vì chính mình còn chả biết cái gì là tốt xấu đúng sai. Nhưng mà chúc mừng sinh nhật cậu. Muộn xừ nó 1 ngày rồi.

Xin lỗi, và cám ơn :)



(Ảnh: http://www.flickr.com/photos/yyelsel_ann/4268384653/)