Thursday, July 30, 2020

Khóc (20/8/2017)




Hồi năm 2013, tôi xin nghỉ phép một tuần, bỏ lại công việc bộn bề vô nghĩa sau lưng để ra Côn Đảo một mình tìm sự thanh thản.  Khi tham gia tour lặn scuba diving ngắm san hô trong chuyến đi đó tôi gặp David, một cậu thanh niên người Thụy Sĩ, đang trên đường đi bụi qua nhiều đất nước trên thế giới. Tuy mới 20 nhưng David có ngoại hình khá to con và già dặn, đi cạnh cậu ta mà tôi thấy mình chỉ như một thằng nhóc mới 16 tuổi. 

David kể cậu vừa mới hoàn thành nghĩa vụ quân sự và muốn đi du lịch nhiều nơi để trải nghiệm cuộc sống trước khi vào đại học. Cậu ghét chiến tranh và nhất quyết không động vào súng ống, nên được sắp xếp những vị trí có ít tính bạo lực nhất trong quân đội như trực ban, và thu xếp nhu yếu phẩm. Ở Thụy Sĩ thì chuyện đó là khả thi. Tôi đã khá ngạc nhiên và hỏi dù có làm những công việc bên lề thì người lính nào cũng phải được huấn luyện cơ bản với súng đạn chứ? David đáp rằng, ừ, có lẽ thế, nhưng tao nhất quyết không bao giờ cầm súng và nói với chỉ huy rằng nếu bắt tao phải thao tác với súng đạn, lỡ có tai nạn gì xảy ra cho mọi người xung quanh thì đừng có trách tao. Ở Thụy Sĩ, người ta có quyền phản bác và bảo vệ lựa chọn cá nhân của mình như thế. 

David là người rất độc lập, chỉn chu và đáng tin cậy. Cậu có vẻ rất thoải mái vì không phải đeo đồng hồ đeo tay. "Mày biết không, tao không đeo đồng hồ đeo tay vì đang trong kì nghỉ. Chỉ khi đi nghỉ thì tao mới tháo đồng hồ." Cậu thanh niên này là người mạnh mẽ và yêu thiên nhiên, luôn mang theo mặt nạ gắn ống thở và theo tôi ra bãi biển vắng gần sân bay để lặn ngắm những đám cá nhỏ lấp lánh bơi nép vào các khe đá. Tuy nhiên, điều làm tôi bất ngờ nhất là khi nói chuyện với David về phim ảnh, và nghe kể rằng cậu đã khóc khi xem bộ phim "Life is beautiful" của Roberto Benigni. Tôi cũng đã xem và biết đó là một bộ phim hài cảm động nói về số phận của những người Do Thái trong Thế Chiến II, nhưng chẳng thể tưởng tượng rằng một thằng thanh niên lại có thể khóc vì bộ phim ấy. Và David còn nói với cậu thì khóc khi xem một bộ phim hay đọc một cuốn sách là việc vẫn thường xảy ra, không có gì là lạ. 

Còn tôi thì cho rằng đó thật là một việc quái đản đối với một người đàn ông, vì nước mắt thể hiện cho sự mềm yếu. Hồi ấy tôi là một thanh niên trẻ khá tự tin vào khả năng tự thân vận động và bươn trải của mình trong cuộc sống. Trong đời mình tính tới thời điểm đó, tôi mới chỉ khóc vài ba lần ít ỏi, tất cả đều vì cảm thấy bản thân mình bất lực trước hoàn cảnh. Nhưng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa, tôi đã ngày càng mạnh hơn, tự chủ hơn và hiểu được chính mình. Sẽ không còn sự bất lực, chỉ còn một tinh thần sắt đá tiến lên phía trước và quyết tâm làm chủ số phận. Đó là cách sống của một thằng đàn ông, và nước mắt sẽ chỉ dành cho kẻ thua cuộc yếu đuối. 

Thế rồi bẵng đi một thời gian, tôi đạt được tất cả những mục tiêu đã đặt ra cho cuộc sống, sự nghiệp, và cả tình yêu, nhưng cuối cùng chỉ tìm thấy trong lòng mình cảm giác hụt hẫng và trống rỗng. Đó là lúc tôi quyết định từ bỏ mọi ham muốn vô nghĩa, bước ra khỏi cuộc đua tranh phàm tục bấy lâu nay, và tìm kiếm mục đích thực sự trong cuộc sống. Sự nghiệp tiêu tan, tình yêu sụp đổ, đó là những hệ quả tất yếu khi một người quyết định rút ra khỏi guồng quay của xã hội. Tôi chỉ còn lại một mình, nhưng không hề lúng túng hay lo sợ. Tôi biết mình đang đi đúng hướng. 

Thế rồi một ngày trong cuộc sống đơn độc mới, tôi nhận ra mình bắt đầu khóc. Tôi thấy mình bỗng nhiên dễ bị xúc động hơn rất nhiều khi xem phim hay nghe nhạc. Chỉ một bối cảnh, chỉ một giai điệu hay ca từ thôi, cũng có thể khiến tôi bỗng nhiên rơi lệ. Đó thực sự là một bất ngờ, dường như trong tôi đã có thứ gì đổi khác. Đây không phải là những lệ vì hoàn cảnh của bản thân, vì cảm giác cô đơn hay bất lực, mà là những giọt lệ của sự đồng cảm sâu sắc. Tôi bỗng thấy mình hiểu thấu cảm xúc của một con người khác dù chỉ là hư cấu, hiểu thấu cảm xúc trong một tiếng nói, một ca từ, một giai điệu. Những cảm xúc ấy mang lại nỗi đau, niềm hạnh phúc, hay sự xoa dịu trong chính tâm hồn tôi, như thể nó đã hòa vào làm một với những câu chuyện trong phim, hay với tâm hồn tác giả của những bản nhạc. 

Có lẽ mọi thứ bắt đầu lúc tôi xem bộ phim Inside Out của Pixar và rơi lệ khi Bing Bong vừa vẫy tay nhắn nhủ Joy hãy thay mình đưa Riley lên mặt trăng (take her to the moon - ảm chỉ cảm giác lâng lâng vì hạnh phúc), vừa dần dần tan biến vào hư vô, vĩnh viễn biến mất. Sau đó nước mắt lại rơi khi tôi nghe từ "sayounara" (từ biệt) được cất lên trong ca khúc Itsumo Nando Demo kết thúc bộ phim anime Spirited Away. Rồi đến những cảnh quay về thời niên thiếu của Wonder Woman trên hòn đảo tách biệt với loài người. Tiếp đó là nhiều cảnh phim hay giai điệu khác nữa, thi thoảng xuất hiện và lập tức khiến cảm xúc dâng trào lên, khiến khí quản nghẹn đắng và mắt lại ngấn lệ. Dường như tâm hồn tôi đã trở nên tinh tế và nhạy cảm hơn một bậc so với trước đây. Ban đầu tôi nghĩ nó xuất phát từ nỗi đau và sự cô đơn sau khi mối tình có lẽ là cuối cùng trong đời mình sụp đổ, nhưng qua thời gian tôi nghĩ còn có thứ gì sâu xa hơn thế đã tác động tới tâm hồn mình sau một quãng thời gian tách khỏi vòng xoay nhiễu loạn của xã hội và có nhiều thời gian hơn để suy tưởng về loài người, về thế giới, về tạo hóa và vũ trụ. 

Hơn bao giờ hết, tôi đã hiểu những giọt nước mắt của David không phải là thứ gì mềm yếu, kém nam tính, mà là biểu hiện của nhân tính, của một tâm hồn đẹp và nhạy cảm, chưa bị xơ cứng và chết đi trong cõi nhân sinh đang ngày càng phù phiếm, giả tạo và ác độc của con người. Gần đây nhất, tôi đã khóc khi xem bộ phim anime "Nausicaa of the valley of the wind" năm 1984 của Studio Ghibli. Khóc cho Trái Đất, khóc cho sự ngu dốt và cuồng điên của nhân loại, khóc vì chẳng thể đóng góp được gì nhiều để thay đổi những gì con người đã, đang, và sẽ làm với Đất Mẹ và mọi sinh vật của tạo hóa xung quanh mình. 

Nếu mọi người đều có thể xem và khóc trước những bộ phim như "Life is beautiful" hay "Nausicaa of the valley of the wind" thì có lẽ mọi thứ trên hành tinh của chúng ta đã có thể trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.



Sunday, February 26, 2017

Dòng thời gian

Phật tử viết một lá thư gửi người yêu cũ. Nhắc nhở cô gái ấy về sự tàn nhẫn của thời gian. Khuyên cô hãy tập trung cho hiện tại và những ước mơ của mình. Đừng lãng phí thời gian để cố nối lại liên lạc với người yêu cũ.

Cô gái trẻ trả lời. Đừng bắt em phải làm gì cả. Nếu ngày hôm đó cái tôi của em không quá lớn, thì có lẽ mọi chuyện đã khác rồi phải không? Vì lỡ biết anh đã từng yêu một người quá nhiều. Vì cái tôi của em không thể chấp nhận được điều đó, mà dẫn đến mối tình đổ vỡ của chúng ta? Từ ngày đó em vẫn luôn hy vọng và chờ đợi điều gì đó từ anh. Em xin lỗi vì đã làm phiền, khiến anh khó chịu. Nhưng từ giờ sẽ không như vậy nữa. Đừng bắt em phải làm gì cả. Chuyện chồng con là chuyện của em. Khi tình cảm đến thì em sẽ tự mình nhận biết.

Phật tử thở dài.

Đến khi nào thì em mới hiểu được... sự vô thường của dòng thời gian? Em sở hữu người trong hiện tại thôi chưa đủ, em còn muốn sở hữu cả quá khứ và tương lai. Tình yêu vốn chỉ là hỗn hợp của những cảm xúc nhất thời bùng phát, duy trì những bùng phát ấy đã là điều kỳ diệu, vậy mà em còn muốn kéo dài nó về cả hai đầu vô tận của quá khứ và tương lai? Em đã quá tham lam khi muốn một thứ hữu hạn trở nên bất tử, vô thủy vô chung, để thỏa mãn cái tôi của mình.

Đã là một Phật tử, thì chỉ có thế dành cho em hiện tại. Anh ta không thể nói trước về tương lai, anh ta biết không thể phủ nhận quá khứ, nhưng cũng biết con người ở quá khứ đã không còn tồn tại. Vì thời gian mang đến sự vô thường. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua, đã có biết bao sự việc xảy đến: một âm thanh, một tia nắng, một dòng suy tưởng, một cái rùng mình. Chỉ trong một khoảnh khắc ấy, con người đã tiếp nhận bao trải nghiệm mới và vì thế mà thay đổi, anh ta đã không còn là cái người trước đây một khoảnh khắc nữa.

Thế nhưng cô gái trẻ, đặt cái tôi của mình quá lớn, đã yêu cầu Phật tử phải đưa ra những lời hứa mơ hồ và giả tạo về tương lai, để cô được an tâm và chắc chắn tình yêu kia là thật. Phật tử chẳng thể làm được điều đó, vì thực sự anh ta đâu thể biết chuyện gì sẽ xảy đến với chính mình trong tương lai. Anh ta chẳng thể đút tay vào túi áo và lấy ra một lời đảm bảo nào để xoa dịu trái tim người con gái. Và khi cô nói mình quá mệt mỏi và không thể chịu đựng được những gì anh từng có, những gì anh từng viết để lưu lại quá khứ với người con gái khác cách hiện tại đã hai năm, bốn năm, thì Phật tử nhận ra mình sẽ không bao giờ có thể làm hài lòng cô gái ấy.

Đến bao giờ em mới hiểu được... sự vô ngã trong mỗi con người?

Phật tử ngẩng nhìn vòm trời bao la, lắng nghe tiếng chim chích chích chuyền cành giữa đám lá cây xanh mướt. Cũng phải thôi, phật tử chỉ có thể nói ra sự thật và vì thế mà em sẽ cảm thấy những gì anh ta có thể cho đi thật nhỏ nhoi, ít ỏi và ích kỷ so với người khác, so với những gì em đáng được hưởng. Cũng phải thôi, xét cho cùng thì có mấy người có thể yêu nổi một Phật tử?

Thời gian là một dòng chảy tàn nhẫn. Trong dòng chảy của nó, những lớp áo lộng lẫy, những mặt nạ bóng bẩy, những lời nói ngọt ngào dần bị rửa trôi đi, chỉ còn lại mỗi con người, nhận ra mình đã trở thành một kẻ thất bại thảm hại đến nhường nào. Giờ đây em đã sở hữu được quá khứ của anh ta, vì chính em đã trở thành quá khứ. Em có được hài lòng chưa? Chắc chắn là chưa, vì lòng tham của con người vốn là vô tận. Sao em có thể thấy mình trọn vẹn khi chưa thể nắm bắt cái vô-cùng?

Em còn ngồi đó chờ đợi điều gì nữa? Liệu có phải em mong cả vũ trụ này sẽ biến đổi để thỏa mãn suy nghĩ của em? Hãy đi tiếp đi, cho tới khi nhận ra mọi chuyện.


----

Giờ đây với Phật tử thì quá khứ đã lùi xa. Anh ta tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn. Những nhánh cũ đã hợp chung đường rồi lại tách ra như gân lá. Nhưng anh biết lẽ đời phải thế. Những đường gân nối đã tạo nên anh nhưng cũng không còn là anh. Một mình bước đi với bản thể vô ngã trong cõi vô thường, anh ta biết mình nên mỉm cười với quá khứ, chú tâm vào hiện tại, và sẵn sàng đón nhận mọi biến động vô định của tương lai.

Gân lá có thể hữu hạn, nhưng tới lúc lìa cành, nó phải biết thả mình vào không gian vô hạn.




Friday, January 20, 2017

Tình ca chết chóc Death Metal

Những cánh chim rời nơi ẩn náu
Nắng đã lụi tàn
Bóng tối trườn trên mái vòm rêu phong
Luồn qua đồng hoang quằn quại
Cây cỏ điên dại gào khóc trong đêm
Như thể biết rằng
Ta luôn mơ về em

Đóa hồng đen bất tử rực cháy lên rồi biến mất
Bụi tro khô khốc hòa vào gió
Bay trên dòng ký ức nổi sóng cuộn trào
Nát vụn giữa những kẽ tay.

--


Friday, September 2, 2016

Tâm lý người Việt

Ngày 1/9 vô tình có mặt lúc sáng sớm tại địa điểm đối diện chùa Trấn Quốc. Lơ ngơ ngồi nhìn dòng chữ Trấn Quốc Cổ Tự người ta treo, nghĩ ngợi mông lung 1 hồi mới nhớ ra hôm nay mùng 1. Nghĩ thêm nữa về 2 chữ Trấn Quốc, chợt thấy truyền thống của dân tộc có lẽ ko hẳn là dựng nước giữ nước, mà chỉ đơn giản là truyền thống chịu đựng đô hộ và tìm cách giành lại đất nước. 

Cũng vì thế mà ta giỏi đánh nhau hơn xây dựng, giỏi đối đầu hơn đối thoại, và chỉ đồng lòng trong thời chiến khi có kẻ thù chung. Nỗi lo sâu thẳm nhất của ta là nỗi lo mất nước, mất chính quyền chứ ko phải nỗi lo đất nước đang phát triển theo hướng nào. Tâm lý của ta có lẽ chưa bao giờ là tâm lý vững vàng của người thực sự làm chủ đất nước. Đơn giản vì ta chưa được quen với những việc đó. Đến việc tự đặt tên đất nước của mình, ta cũng đi chọn cái tên kẻ ngàn năm đô hộ mình đã gọi từ trước - Đất nước xa xôi ở phía Nam. 

 Nếu thôi ko tự đặt mình ở vị trí luôn ngấp nghé hỗn loạn và mất nước để mà sẵn sàng lao vào chiến đấu giành lại nó, thì liệu dân tộc có thể tìm đc ý nghĩa tồn tại nào khác, thôi thúc vận động nào khác cho chính mình?

Sunday, June 26, 2016

What is Love?

Your Love is beautiful and wild and intensive. But is it true that all you need is love?

You might always said so, love is all you need. But for you actually, only love is not sufficient at all.

Sit yourself down. Keep yourself calm and think about it. Think about what you have always been calling "Love".

Is it love in its purest form? Or is it your definition of love with all attached terms and conditions as if you are bringing along with you a long and firm contract?

Yes it keeps you assured. Yes it keeps your mind in peace.

And you don't have to say it to me, baby. I knew it all, I understand it all... I don't have the love your heart has always been longing for. I am really really sorry it is not here.

You would have to go somewhere else to find the love you want. You would have to go somewhere to find your true happiness.

Farewell sweetheart,

Love you, as always.

Sunday, April 10, 2016

Up in the Air - March 27, 2016

Những chuyến bay mang lại cho ta khoảng thời gian 1-2 tiếng tách khỏi mặt đất, tách khỏi những mối liên lạc chỉ đem lại lo toan. Khoảng thời gian ấy phần lớn tôi dành cho việc ngủ lấy sức để tiếp tục lao vào cuộc đua tranh dưới mắt đất. Nhưng cũng có rất nhiều chuyến bay không thể ngủ được, và gần đây tôi nhận ra ấy là lúc tốt nhất để lại được viết.


-Kẻ chia tay
March 27, 2016: Sài gòn - Đà Nẵng.

Những lúc chỉ có một mình, anh thấy thật thoải mái, nhưng cũng ko tránh khỏi những khoảnh khắc chợt nhớ tới một ai đó, chợt thèm một cái ôm hôn.

Suốt cả cuộc đời này, anh thấy mình luôn là kẻ nói chia tay. Luôn là kẻ bứt ra khỏi một mối quan hệ, dù nó đang yên bình hay đầy sóng gió. Phải chăng anh chỉ là một kẻ hèn nhát, trốn chạy khỏi trách nhiệm hay những gì lớn lao?

Anh không biết câu trả lời. Chỉ biết rằng, không như nhiều người vẫn tưởng, chia tay là một việc chẳng hề dễ dàng cho một trái tim chân thành. Trái tim kẻ chia tay không chỉ đau đớn thổn thức hệt như của người bị chia tay. Trái tim ấy còn phải chịu đựng cảm giác tội lỗi, phải gồng mình chống chọi ngược lại những lẽ thường để có thể bật ra quyết định chia tay. Xét cho cùng, nếu thực sự chân thành thì việc nói lời chia tay cho một tình yêu đâu khác gì việc giết chết một con người? Cả trái tim và tâm hồn thủ phạm sẽ đều như bị xé ra mỗi lần như vậy. Và vết thương ấy liệu em có biết, sẽ quay lại âm ỉ rỉ máu vào một đêm tối mùa đồng, một buổi hoàng hôn nắng hồng, hay lúc đơn độc chống chọi với bệnh tật. Mỗi vết thương cũ là một cơn ác mộng có thể ấp đến thực tại bất cứ khi nào ta lơ là cảnh giác.

Vậy đấy. Vậy mà có những kẻ cả đời luôn làm nhiệm vụ nói ra lời chia tay. Dường như mối tình nào gặp anh cũng đều bị giết chết, kể cả mối tình với em. Em có biết vì sao anh lại như vậy ko?

Vì anh yêu em.



-Club 27
March 27, 2016: Sài gòn - Đà Nẵng.

Tôi thực sự chú ý tới khái niệm "Club 27" khi một anh chàng Vlogger người Việt qua đời với nguyên nhân được kết luận là tự sát.

Thực ra anh chàng đó chỉ nổi tiếng ở mức độ trung bình, với funny Vlog và một vài hoạt động giải trí ko quá ấn tượng. Lý do anh tự sát được cho là do nợ nần chồng chất từ dự án khởi nghiệp công ty tư vấn du học của mình, số nợ khoảng hơn 1 tỷ VNĐ. Cái tôi chú ý hơn, là độ tuổi của anh, hơn tôi một tuổi, khi chết đang bước vào năm thứ 27 của cuộc đời.

Đã có một vài người nổi tiếng hơn từng tự sát khi họ ở độ tuổi ấy. Club 27. Phần lớn họ đều là những người hoạt động trong lĩnh vực giải trí. Trong số đó tôi chỉ biết câu chuyện của Kurt Cobain, chàng nhạc sĩ lãng tử của Nirvana vốn đã phụ thuộc vào ma túy để vượt qua trầm uất trong thời gian dài, một đêm anh viết là thư dài tuyệt mệnh cho người tình rồi để cho ma túy giết chết mình vì sốc thuốc.

Tôi tin rằng, ngoài những người nổi tiếng trong giới giải trí, Club 27 là nơi hội tụ của rất rất nhiều những con người bình thường. Họ cùng đi đến quyết định tự chấm dứt đời mình ở cái tuổi mà người khác cho rằng đẹp nhất và đỉnh cao còn ở phía trước.

Club 27, ở cái tuổi ấy, có lẽ có những người đã nếm trải đủ vị của cuộc sống. Ở cái tuổi ấy họ đã nhận biết moị cay đắng và trớ trêu. Nếu những người khác còn đang đi tìm vị ngọt thì với Club 27, vị ngọt đã trôi khỏi đầu lưỡi rồi. Có lẽ họ đã nhận ra, thực chất đắng cay mặn ngọt chẳng có nghĩa lý gì, trải qua hết rồi thì thế giới vẫn cứ xoay vần theo cách của nó, im lặng và tàn độc ngắm nhìn loài người bươn trải trong biển đêm đi tìm những cảm xúc mà họ khao khát. Khi nào thì họ mới dừng lại?

Matrix.

Trong bộ phim ấy, những con người đã biết sự thật của Matrix, một số quyết tâm quay lại thế giới thực để đấu tranh cho nhân loại, số khác chỉ khao khát quay về thế giới ảo để được sống trong nhung luạ, ăn những món ăn với hương vị tuyệt vời. Họ thà làm nô lệ trong thế giới ảo vì thế giới thực quá khổ sở nghiệt ngã.

Club 27. Họ sẽ là ai trong bộ phim Matrix ấy? Họ vẫn sẽ là chính họ: những kẻ nhận ra sự thật, và rồi tự sát. Họ vốn chẳng còn màng đến những thứ giả tao quanh mình hàng ngày. Nhưng khác với những người đấu tranh, Club 27 cho rằng chiến đấu chỉ là vô nghĩa. Họ đã nhìn qua khỏi cuộc đấu tranh ấy, và cái họ thấy chỉ là sự tận diệt.

Năm nay tôi 27. Bước đầu của năm thứ 27, tôi thấy mình đã có được những gì hằng chiến đấu và mơ ước giành được. Bước tiếp theo, tôi thấy ko còn hứng thú gì với sự sống xung quanh nữa, chỉ có tôi và ước mơ của tôi là tuyệt đỉnh. Đi thêm 1 bước, tôi thấy cả ước mơ của mình hình như cũng chỉ là vô nghĩa.

Club 27. Điều kiện gia nhập của các người, là gì?

Tôi đã định hỏi họ như vậy. Nhưng tôi nghĩ họ sẽ không thể nghe thấy để mà trả lời. Trước giờ tôi đã luôn tin rằng, linh hồn của những người tự sát sẽ cùng nhau đi tới một nơi riêng biệt trên cõi thế gian này. Một nơi ko có bóng của những kẻ yếu đuối bám víu lấy giả tạo, cũng chẳng có những người đầy ý chí đấu tranh.


Sunday, March 6, 2016

Những mảnh vụn từ 4 năm về trước

Tôi thu dọn lại ổ đĩa cứng của chiếc laptop cũ kĩ đã theo chân mình từ năm đầu đại học, rồi tới năm đầu đi làm kiếm tiền. Bất chợt bắt gặp những mảnh blog đã viết mà ko post của 4 năm về trước. Đọc lại, nhớ lại những khoảnh khắc mình đã trải qua.

Chả trách giờ cứ tự hỏi quái lạ, sao mình già hơn bọn xung quanh nhiều thế, kể cả nhiều bọn lớn tuổi hơn mình. Có lẽ vì cũng đã nhìn thấu và vượt qua được nhiều phần sân si của cuộc đời.

Post vào đây như là lưu lại vài kỉ niệm. 


1. Cô bé hẹn gặp tôi khi trời đổ cơn mưa, tôi phóng xe qua dòng người chậm chạp, đến nơi chỉ để nhìn em với một cậu trai khác. Một cuộc hẹn đôi mà tôi là người ngoài cuộc.

Ngày hôm sau em xin lỗi vì ko ngờ tôi đã tức giận. Em phân bua rằng ko muốn tình cảm của tôi và em tiến triển thêm nữa nên đã làm thế với tôi, cũng là để giới thiệu tôi với cô bạn gái cùng phòng. Và em nói em yêu cậu trai hiền lành mà em đã âu yếm cả buổi tối trc mắt tôi.

Ok thôi mình ko gặp nữa, chúc em mọi điều may mắn.

Em về quê và lại nối lại quan hệ với tôi.

"Vì tâm sự với người mình yêu thì có lúc ko thoải mái."

"Thì nhớ anh chứ sao."

"Không iu nhau nữa rồi.Em về quê thì còn iu làm chi nữa".

"Em ko ra HN nữa đâu. Em ở quê lấy chồng."

"Ở đây chán lắm, hay em quay ra HN với anh nhá.Anh đưa em đi chơi nhá, hứa đi."

"Mẹ ko cho đi, em xin rồi nhưng mẹ ko cho đi đâu hết. Cả anh cũng nói mẹ đúng.Sao ai cũng nói mẹ đúng thế nhỉ."

"Anh mua ít sách gửi cho em nhé, gửi cả những nụ hun nhé."

"Qua năm mới em lại ra với anh.Ra làm gì rồi sẽ tính sau."

Tôi những muốn nói thẳng với em rằng: Nếu vì anh mà em ko yêu người ta nữa, thì đừng có làm như vậy. Anh sẽ không bao giờ có thể cưới em.Chẳng thà em nghe lời mẹ ở quê lấy chồng đi thôi, 18 tuổi rồi em còn định phá hoại bản thân thêm bao lâu nữa.HN mà làm chi, ở quê không chịu nổi cảnh thiếu thốn, nhưng ngoài này em đâu có đc sống khá hơn?

Những quyển sách tôi gửi, có lẽ em sẽ không đủ kiên nhẫn đọc hết, có lẽ cũng chỉ vừa đủ cho em bận rộn hết đợt nghỉ Tết này.


2. Em ngồi xuống bên chiếc giường nhỏ mà tôi đang nằm, hai tay nhỏ nhắn chắp lại với nhau tựa hồ như đang cầu nguyện trước cái thi thể của tôi đang ủ rũ phơi bày trc mặt em. 

"Anh biết anh cần gì ko? Anh cần một bác sĩ tâm lý đó."

"Anh phải có mục tiêu cho mình chứ?Anh có biết em đã phải tự sống một mình, một mình lo liệu mọi thứ từ năm 17 tuổi không? Phải đó, từ năm 17 tuổi nha.."

"Em cũng đâu cần có người yêu.Em một mình mà đâu có sao đâu.Em làm việc để lo cho gia đình em mà!"

"Em còn có bạn bè mà. Em ko buồn đâu. Trên đời này chỉ có một người làm cho em buồn mà thôi..."

"Cha mẹ của anh đâu rồi?"

Cả buổi tối mờ sương, em chỉ toàn nói những lời cứng cỏi, và thi thoảng mắng tôi, anh lỳ quá.Chỉ duy nhất một lần em cười khi tôi xin được ôm em trc khi ra về, và đã ôm em thật chặt. Em hát, và em xiêu lòng trước những lời van xin li lợm của tôi, em cho tôi một cơ hội.

Tôi bám vào cái cơ hội ấy để sống tiếp trong 2 tuần. Để có được 2 phút tuyệt vời khi gặp em giữa giờ làm việc, bị véo nhẹ hai cái lên má, và được ngắm nghía khuôn mặt mộc mạc, nụ cười trong sáng cùng mái tóc thề tuyệt đẹp. Để rồi nhận ra mình đang tạo nên một gánh nặng khổng lồ cho một cô gái vốn đã phải oằn người chống đỡ cho cả gia đình nơi phương xa.

Tôi giống như một thân cây tìm đất để bắt rễ, em là đất, nhưng tôi không nỡ bắt rễ vào em.Hãy giữ gìn mảnh đất ấy để rồi một ngày những đóa hoa ly sẽ lại nở và tỏa hương, em nhé. Anh xin lỗi, và cũng cám ơn em rất nhiều, cô gái cứng cỏi...


3. Em là một cô gái nhỏ nhẹ, giọng nói thỏ thẻ, luôn giống như đang nói lên những tâm sự từ sâu trong đáy lòng mình. Người yêu chia tay sau khi đã đạt được những gì mình muốn, 2 tháng, em yêu hắn thật nhiều. Em sốt cao và phải truyền nước tại nhà 3 ngày. Vẫn với giọng nói thỏ thẻ, em nói với tôi rằng sẽ không bao giờ yêu nữa, em sợ rồi người ta lại chia tay em với lý do gọn lỏn: anh có người khác rồi.

Em là cô gái đầu tiên khóc sau khi làm tình với tôi. Vẫn vẻ mặt dịu dàng e thẹn ấy, khi tôi vừa nhẹ xoay người sang bên, em co người lại, quay mặt về phía cạnh giường, những giọt lệ nhỏ lặng lẽ trôi dần xuống sống mũi. Những nụ hôn và cái ôm từ phía sau không thể khiến em quay lại với tôi được nữa.

Rồi em đứng dậy nhẹ nhàng mà cương quyết, và một lúc sau trở ra từ phòng tắm, mỉm cười nụ cười đẹp nhất của một người phụ nữ tảo tần, với cái đầu cúi nhẹ và đôi mắt nhìn xuống dưới chân. Tôi vui khi thấy em lại cười với hai hộp ô mai nhỏ bé mà tôi tặng, cùng 1 tờ giấy xanh tôi gửi em đút lợn cho ngày hôm nay. E chải tóc trong gương trc khi ra về, ko quên nhắc lại thêm một lần nữa những lời từ đầu buổi tối: "Nhìn mặt anh sao buồn quá... Còn buồn hơn cả mặt em nữa!.." Tôi chỉ có thể cười thật nhẹ và đáp lại: "Anh lúc nào cũng buồn. Có lẽ anh sinh ra đã buồn rồi, em ạ."

Tôi lại phóng xe vào màn đêm, đêm nay trên con phố vắng có một chiếc xe dream chiến phóng thật nhanh khiến tôi chú ý. Một thanh niên phong trần đội mũ lưỡi trai chở đằng sau một cô gái tóc nhuộm xoăn bay trong gió. Tốc độ của họ ngang với tốc độ của tôi, nếu tôi cố gắng chút ít. Nhưng đôi tay tôi ko thể cứng cỏi như đôi tay của chàng trai kia. Tôi chợt nghĩ, mình sao có thể bằng được như vậy, họ đang lao đi như những con thiêu thân.


4. Nick em, cả 2 nick, đã không còn sáng với tôi cả 2 tuần nay rồi.

Em đã tiếp tục lao vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Tối mặt hoa mắt vì phải lo cho 3-4 miệng ăn, đến mức với em không còn con đường nào thoát khỏi vòng xoáy ấy.

Em đẹp. Em nhỏ bé và mỏng manh. Ko còn tôi em chỉ có thể dồn suy tư của mình lên status.

"Em nhắc lại, em ko thuộc về ai hết, em có quyền của riêng em."

"Nói người ta thì cũng coi lại mình đi.Sạch sẽ lắm đó mà lên mặt."

"Vì con đường em đã chọn, em phải từ bỏ những điều em ko hề muốn từ bỏ."

Và cuối cùng trc khi tắt sáng, "mình muốn mọi thứ đơn giản hơn nữa."


Vậy là tôi đã ko còn dõi theo được nữa, em đã mất hút vào vòng xoáy ấy rồi. Có hàng trăm nghìn lần tồi đã chực vứt bỏ tất cả để nhảy xuống vòng xoáy đó và nắm chặt tay em. Như vậy đã là quá đủ.Giờ em để lại trong tôi một nỗi trống trải đến hoang tàn.