Saturday, December 31, 2011

About a girl

Timid, curious and passionate

first kisses
greedily, happily I gave
to a girl who believes in Buddha.

In her dark place she keeps
her lonely soul
still full of love
her broken heart
 
sweet like watermelon
and her only book of Buddhism.

We are two lost souls
swimming in two fishbowls
Buddha that day shook mine upside down
left it his way facing her confused eyebrow
"What's wrong with you now
Did someone break your heart?"


I would each morning
tell her about sunlight

so she remembers
to put
her little plant
out from the insane night

for a little while.

I cut my hair
I shave my head
lay myself dead
and feel a bit alive.


Monday, December 26, 2011

Smells like teens spirit


Hôm rồi mới đi hát karaoke với cái nhóm nhỏ lông nhông mà lần trc đi cùng đã suýt say 1 cách đáng xấu hổ. Bọn này chả hát hò đéo gì toàn hét, rồi quay sang phục mình hát hay. Hát hay mẹ gì, mình chỉ muốn quay sang nói thẳng, mới chỉ là biết để tâm và tự lắng nghe những âm thanh mình đang phát ra thôi.

Biết thế, biết chả có kĩ thuật gì, biết đéo hơn ai, nhưng cũng thấy sướng. Lần này hát mấy bài chưa hát bao giờ, như Always hay Smells like teen spirit, thấy hát đc, cũng vui, dù có phải hạ tông Always xuống 1 cung. Hát chính cộng với nắn bè cho hội hét xong 5 tiếng thì hôm sau thấy giọng mình cũng khàn khàn như anh Alx Rose.

Mấy hôm nghĩ lại lúc hát, vừa sướng vừa buồn, tự hỏi vậy chứ mình làm cái gì thì hợp nhất, mình làm cái gì thì mình thích nhất. Chắc chắn đéo phải nộp đơn phỏng vấn với cái một cái mặt cười và một cái mồm to để được khoác lên cái mác đầu tư tài chính. Sống làm người phải đc sáng tạo, phải được tự mình thực hiện một cái gì đó. Chẳng trách mấy tháng nay như thằng chết trôi. Có hẳn một bãi chiến trường nơi những ước mơ bị bóp chết nằm lăn lóc mỗi đứa một nơi, máu me nhuốm xuống đất mãi ko phai hết màu. Bước tới cuối bãi chiến trường có hàng rào dây kẽm gai đen ngòm ngăn cách với con đường người ta qua lại.


Đm lần sau phải đi ka với bọn nào biết hát, để bóp chết cái thằng vừa mới sống dậy. Mà lần sau sẽ thử hát Helloween..


Năm mới, quyết định cạo đầu và đổi cách ăn mặc.
Đêk biết có đủ tiền ko, dis, lại tiền.
Nhưng nghĩ lại thấy cái vỏ bọn dở xung quanh khoác lên người thật lỗ bịch và vô nghĩa.
Nên có lẽ sẽ chú tâm thay đổi những thứ mà khi bị lột trần mới thấy ai là ai.
Khó đây.
Dù biết có khi đời người chẳng bao giờ bị lột cho trần trụi.
Chưa thấy bao giờ, nhiều lớp áo quá mà.

Thursday, October 6, 2011

abc

"There are four kinds of men:
He who knows and knows he knows; he is a wise man-Follow him.
He who knows and knows not he knows; he is a sleeping man- Wake him up.
He who knows not and knows he knows not; he is a man seeking guidance; Guide him.
He who knows not and knows not he knows not; he is an ignorant man- Ignore him."
-
Một lời dạy của đạo Hồi, cóp từ facebook của ông thầy dạy Silat.


Dạo này mình cảm thấy sợ, có lẽ đúng hơn là vốn lúc nào cũng sợ trc nhưng việc mình phải chọn làm hay ko làm. Sợ vì chẳng biết gì về việc đó cả, chẳng có ai hướng dẫn hay giải thích cả, qua cái tuổi chập chững mất rồi.

Thursday, September 29, 2011

Mùa hạ


Ba ngày ở Côn Đảo, nếu trừ ra những lúc phải cười nói hơi quá đà thì cũng đã có kha khá thời gian một mình, dù ko đc thử làm tất cả những điều muốn thử, như là ngủ một đêm ở mộ chị Sáu chẳng hạn. Chắc phải rợn lắm.

Ngày đầu tiên dậy sớm, ngồi nghe những con sóng rì rầm vỗ vào bờ, đi chân trần trên cát với chòm Orion trải rộng trên nền trời đen kịt. Ngày thứ hai qua một bãi biển ngút tầm mắt, một mình vừa trèo lên mấy tảng đá vừa tưởng tượng một ngày được leo Grand Canyon, đứng trên bãi đá nhỏ một mình mà tưởng tượng một ngày sống trên hoang đảo, cũng học đòi ngồi lên một mỏm cao cao nghe gió thổi vào lòng. Ngày thứ ba một mình chèo thuyền kayak ra xa bờ, buông mái chèo nằm ra ngắm mặt trời mọc, ham muốn chèo thuyền vòng quanh đảo chơi mà chưa được.

Những ngày đó, ngồi dưới chòm Orion đang dần lụi tàn, leo lên bãi đá lộng gió hay chèo thuyền ra biển dưới ánh ban mai, cái yên tĩnh cô độc cũng hoà cùng thiên nhiên mà tràn vào cơ thể, khiến bản thân ko khỏi cảm thấy một thứ hạnh phúc yên bình là lạ. Và chợt nhận ra rằng dù có chút muộn màng thì mùa hạ của mình cũng đã đến rồi, chỉ là ko có ai để cùng chia sẻ, vậy thôi.