Chơi xấu bao giờ cũng dễ hơn chơi đẹp. Bởi vậy mà kẻ yếu muốn vươn lên thì thường chọn chơi xấu. Một số tự nhủ, khi nào mạnh rồi mình sẽ chơi đẹp.
Kẻ yếu chơi xấu thì đc gọi là hợp lý, biết mình biết ta.
Kẻ mạnh chơi xấu thì đc gọi là cáo già, đầy toan tính.
Kẻ mạnh chơi đẹp thì đc gọi là hào hoa, cao thượng.
Kẻ mạnh chơi đẹp thì nếu muốn giành phần thắng, phải hơn hẳn kẻ chơi xấu vài cái đầu.
Vậy là muốn an toàn thì hầu hết đều chọn chơi xấu. Chỉ trừ những kẻ tự tin mình hơn hẳn bọn chơi xấu vài cái đầu, hay kẻ ko chấp nhận kiểu chơi ko đẹp. Nhưng thế nào là đẹp? Thế nào là xấu? Khi tất cả đều chơi xấu, thì chẳng còn ai bị gọi là chơi xấu nữa.
Còn một loại "kẻ". Đó là kẻ yếu chơi đẹp. Đc gọi là quá hồn nhiên. Và bại, để rồi ko ai để mắt đến nữa. Tất nhiên. Người ta quên những điều vụn vặt ko cần thiết. Những điều hồn nhiên. Tất nhiên. Thắng làm vua, thua làm giặc.
Tôi thì muốn chơi đẹp. Liệu có mãi như thế?
!.
ReplyDelete