Monday, July 19, 2010
Màu xanh lá cây đẹp nhất tôi từng thấy là của đám rau muống mọng nước trong cái nồi đang sôi sùng sục vừa đúng độ. Gam nhạt của cuống, gam đậm của lá, tất cả được bao bọc bởi gam tối và sâu của nước. Với cái cửa sổ mở khẽ, chỉ cần dùng đũa nâng đám rau lên cao một chút, cái gam tối kia chợt ánh lên một màu lóng lánh, vuốt qua cọng và lá trước khi trôi tuột xuống, sủi bọt. Vẫn luôn thích nhiều sắc trong một gam màu kết hợp với nhau cùng lúc, chứ ko thích một màu đơn sắc.
Saturday, July 10, 2010
Câu nệ
Mình vào chơi Đà Nẵng lần đầu tiên. Ấn tượng đầu tiên của mình là người Đà Nẵng ít nói và hơi lạnh nhạt. Nhưng mình nhầm. Đó chỉ là do họ nói chuyện ko hề trau chuốt, có sao nói vậy, cực kỳ thật lòng và rất hiếu khách.
Sau một ngày thì mình nhận ra chính những người khách Hà Nội vào đây như mình mới là những kẻ lạnh nhạt. Người Hà Nội nhiều khi hồ hởi là thế nhưng chỉ là xã giao chứ thật ra trong lòng chả có chút cảm xúc gì. Nó thể hiện ngay ở con trẻ. Ấn tượng đầu tiên của mình về thằng bé Tân người Đà Nẵng là nó ko biết lễ phép gì cả, có lẽ do đc người lớn nuông chiều và sống sướng quen rồi. Nhưng dần dần mình nhận ra thằng cu sống rất tình cảm với người thân, và ông bà chú bác nó đều rất yêu quí thằng cháu lâu ngày mới về chơi. Lời nói đối với họ chẳng quan trọng. Còn trẻ con Hà Nội đc cho là "ngoan và lễ phép" nhưng nhiều khi chỉ là do những gì đc khắc sâu vào đầu từ bé mà thôi. Còn yêu thương tình cảm thì làm sao đem búa khắc vào đầu chúng đc?
Người ta nói thiên nhiên nơi nào tốt thì con người nơi đó sẽ hiền hòa. Chính người Đà Nẵng nhận rằng giọng nói của họ khó nghe, cứ khô không khốc do thiên nhiên khắc nghiệt của cái xứ "chó ăn đá, gà ăn muối", chứ ko đc hay như tiếng miền Bắc. Nhưng đó chỉ là giọng nói, chỉ là cái xù xì bên ngoài mà thôi. Đúng, thiên nhiên nơi nào tốt thì con người sẽ hiền hòa. Giờ đây thiên nhiên Đà Nẵng hiền hòa hơn Hà Nội nhiều lắm. Vì Hà Nội đâu còn có thiên nhiên. Con người ta cũng ít sống với nhau 1 cách tự nhiên nữa, mà chỉ toàn là câu nệ. Ngoài mặt thì vui, thì buồn, mà trong lòng thì vô cảm.
Hồi học cấp 3 cứ đến dịp gì là mình bị ấn vào tay cái thiếp và nhiệm vụ bôi ra những lời bay bổng. 8/3, 20/10, 20/11, rồi sinh nhật lung tung beng, người ta vui vẻ rồi vỗ tay cho những lời có cánh mà sáo rỗng. Khi đó mình thành 1 wish writer, cung cấp nước muối cho những tình cảm nông và nhạt. Từ đó cứ đến khi muốn tự mình chúc ai một câu thật lòng là lại cảm thấy khó khăn vô cùng, để rồi thường quyết định ko chúc là tốt nhất.
Nói đến đây thì cũng đến lúc viết một lời chúc.
Tớ điên điên rồ rồ và kém cói hết mức, cậu (chắc) đều biết và coi thế là thường. Nhưng với một thằng dở hơi bị khuyết tật tâm hồn thì có ai đấy để nói chuyện thật lòng vài lần cũng là quý báu lắm. Tớ thực sự chẳng quan tâm đến cái gọi là "ngày sinh nhật". Bây giờ bảo chúc ai cái gì cũng chịu vì chính mình còn chả biết cái gì là tốt xấu đúng sai. Nhưng mà chúc mừng sinh nhật cậu. Muộn xừ nó 1 ngày rồi.
Xin lỗi, và cám ơn :)
(Ảnh:

http://www.flickr.com/photos/yyelsel_ann/4268384653/)
Subscribe to:
Comments (Atom)