Tuesday, October 30, 2012

Thêm một mảnh vỡ

Lùn à, hnay e chẵng ngủ đc, cứ nằm suy nghĩ tùm lum chuyện. K biết sau khi e đi r chị sẽ sống ra sao, vì đó giờ chị chỉ biết ỷ lại vào e. Thật sự có rất nhiều việc e rất buồn, nhưg tâm sự và nói ra với a e thấy thoải mái hơn ^^

E hỏi a nhé. E làm nghề này anh k thấy ghét e sao, tại sao a tốt với e như vậy chứ??? Cho e 1 câu tl đi, từ lúc gặp a e vẫn luôn thắc mắc về điều này.

Trời cũng gần sáng rồi, e đi nấu cho ba mẹ 1 bữa sáng, rồi chỡ mèo nhõ đi học, còn phải chuẩn bị lên ngoại ở với ngoại và dì... bắt đầu lại cuộc sống của riêg e mà k còn bị ai điều khiển nữa :)

Anh chuẫn bị dậy đi làm ăn sáng đầy đủ nhé, nghĩ trưa mời ai cùng đi ăn trưa cho có bạn nha anh. Ngày mới vui vẽ và may mắn :**



Vầng. Tôi đã để rơi một mảnh tim của mình lại SG. Mảnh vỡ ấy em vẫn còn đang giữ trong bàn tay nhỏ nhắn. 18 tuổi. Em bé xíu mà dám gọi tôi là lùn. Bé xíu mà suýt làm tôi chảy nước mắt khi ngồi một mình check mail ở công ty buổi sáng sớm. Bé xíu, xa vời và hoang tưởng, vậy mà em làm tôi chùn bước khi muốn từ bỏ tất cả để tìm một nơi thanh thản cho mình, ngồi xuống và nhắm mắt. Tôi đã làm được gì cho em đâu..

Vầng. Tôi dặt dẹo và ất ơ thế đấy..


Nhưng chẳng lẽ, tôi lại trả lời, rằng vì là, tôi đã trót yêu em?


Em ạ. Tôi nhớ em và muốn lại được ôm em vào lòng, để hai bản giao hưởng méo mó của chúng ta hòa vào nhau. Vì có sao đâu, những thanh âm đơn điệu còn có lúc kết lại thành bản nhạc, mang lại chút thanh thản cho tâm hồn..




No comments:

Post a Comment