5/12/2012
Hôm qua, khi lặng lẽ rời khỏi căn phòng có màn hình karaoke cỡ lớn, có đầy những chai bia, đầy mùi khói thuốc, đây âm thanh và mùi người, anh ngồi vào chiếc ghế nhỏ nhắn bên ngoài sảnh, đọc lại những tin nhắn cuối cùng em gửi cho anh. Từng câu chữ như những vết cứa và da thịt.
Hôm qua, khi lặng lẽ rời khỏi căn phòng có màn hình karaoke cỡ lớn, có đầy những chai bia, đầy mùi khói thuốc, đây âm thanh và mùi người, anh ngồi vào chiếc ghế nhỏ nhắn bên ngoài sảnh, đọc lại những tin nhắn cuối cùng em gửi cho anh. Từng câu chữ như những vết cứa và da thịt.
Tối
qua anh đã phải uống bia, rồi chuyển qua nốc rượu vodka, rồi lại quay lại bia,
rồi lúc ngồi lẻ loi trong căn phòng hát ồn ào đông đúc, anh còn lần đầu thử rít
những hơi thuốc lá, cố sao giữ mình tỉnh táo để hiểu được tin nhắn của em, để tự
hỏi anh đã nói điều gì sai khi lại thêm một lần mình mất tự chủ và yếu đuối.
Rượu,
bia, và nỗi cô đơn lơ lửng khiến anh chưa thể cảm thấy gì từ những vết cứa. Khi
ngồi trên chiếc ghế nhỏ ngoài sảnh, anh chỉ lơ ngơ không hiểu sao em lại nói với
anh như vậy, anh chỉ mệt rũ ra và muốn thoát khỏi nơi ấy, leo lên chiếc xe
Honda để phóng vào đêm.
Ra
đến cửa, lấy xe rồi anh mới thấy sao thật lạnh lẽo. Phố vắng rồi, mưa tuôn rơi
mà anh không chắc mình đang ở đâu. Mặc áo khoác, quàng khăn và đeo găng, anh chạy
lòng vòng dưới mưa rồi dừng lại trước Rạp Tháng Tám. Thoát khỏi nơi ồn ã kia rồi,
nỗi đau ban nãy mới thắng được bia rượu, cứa vào da thịt rồi vào cả tim, khi
anh đọc lại những lời em viết. Gọi cho em mà không được, anh gục đầu trên tay
lái Honda và khóc. Khóc vì đau và bất lực. Nhưng có lẽ vì ngoài Rạp chiếu phim
trời mưa to quá, mắt anh chẳng thể nhỏ một giọt lệ nào. Ngoài Hà Nội này, anh vẫn
chưa từng đi coi phim ngoài rạp với một cô gái nào ngồi bên, nắm tay mình.
Anh
tiếp tục phóng đi, để cái rét ngọt ngào ác độc của Hà Nội xuyên qua ba lớp áo,
làm tê bớt những vết cứa trong lòng. Khóc một mình ko nước mắt, rồi lại cười một
mình điên dại dưới mưa đêm. Anh dừng lại bên một hè phố, ngồi xuống co ro bên
thằng bạn cũ. Nó đổi áo khoác cho anh khỏi chết cóng. Nó đứng lên đi lảng ra xa
để anh gọi cho em, rồi quay lại nghe anh nói những lời tâm sự với cái giọng mếu máo. Nó là người duy nhất biết chuyện chúng mình.
Hai
thằng điên ngồi co ro giữa phố phường vắng lặng, đối diện xa xa bên kia đường
là một khu đất biệt lập kín cổng cao tường có công an canh gác trong bốt. Hai
thằng điên ngồi nhìn màn mưa giăng dưới ánh đèn vàng vọt.
“Ông
ạ. Tôi hỏi ông nhé, cuối cùng thì ông đang yêu ai thế?”
Anh
yêu em, tất nhiên rồi, em nhỉ.
“Em
ấy là ai? Có phải người ông biết không? Tôi thấy hình như ông đang yêu một người
không hề tồn tại.”
Em
là ai à? Em là Mèo Ngox của anh. Anh cũng đâu cần biết tên em, đâu cần biết
ngày tháng năm sinh của em, đâu cần biết thực sự em đang làm gì nghĩ gì cho
tương lai. Anh chỉ cần biết anh yêu em và có thể làm mọi điều vì em, thế là đủ.
“Tôi
thấy ông đang như người đang sống trong mơ. Ông tự viết ra cho mình một câu
chuyện quá đẹp, đẹp đến mức không thể có thực được. Ông chẳng khác nào thằng
nhân vật chính trong phim Inception, làm mọi việc chỉ để được gặp lại hai đứa
con của mình, nhưng cuối cùng khi được nhìn lại mặt hai đứa trẻ, hắn vẫn không
biết được đó là hiện thực hay chỉ là một giấc mơ mình đang tự vẽ ra và lừa dối
bản thân trong tuyệt vọng.”
Em
à, suốt những năm đơn độc của mình, anh luôn mơ ước sẽ gặp được một ai đó, anh
luôn tin sẽ có thứ gì đó chờ mình phía trước trên con đường tăm tối này. Và anh
đã gặp em. Người đời có thể nghĩ câu chuyện đó ko thể tồn tại trong cái thế giới
vẩn đục này, nhưng anh thì vẫn tin thế giới còn có điều tốt đẹp, anh còn có thể
tạo nên một điều tốt đẹp. Cho đến khi em nói anh làm em buồn, anh làm em đau
lòng, và em ghét anh, thì anh bắt đầu sợ rằng thằng bạn anh nói đúng. Có phải anh
ko đủ sức viết một câu chuyện đẹp cho chúng mình? Có phải chính anh đã quá ích
kỉ theo đuổi giấc mơ ko có thật để chính em phải chịu khổ đau?
Đêm
qua anh chở bạn về, tìm lại chiếc găng tay rơi trước ngõ nhà bạn rồi lại phóng xe đi. Anh đứng một
mình chờ bảo vệ mở cổng khu chung cư, gọi hoài mà không ai lên tiếng. Hay thôi ko gọi nữa? Nhưng mẹ anh gọi
điện rồi, bà biết anh ở đây rồi sẽ xuống dựng ông bảo vệ dậy. Anh còn 1 phút
trước khi có người ra mở cổng. Anh có thể quay xe bỏ đi ngay lúc này. Bỏ đi đâu
anh ko biết, chỉ biết đó sẽ là con đường cho anh tiếp tục sống với những ước
mơ của mình. Nhưng bây giờ, đâu mới là hiện thực? Anh phải sống cuộc sống của
mình ở đâu, bên trong hay bên ngoài cánh cổng sắt kia?
Người
ta
ra mở cổng rồi. Mẹ anh đội mưa ra dựng người ta dậy. Anh lên nhà nghe
ba mẹ
la, anh chỉ ngồi im lặng uống ly nước cam mẹ pha sẵn. Anh dửng dưng đến
kỳ lạ. Anh ở bên này cánh cổng rồi,
nhưng anh biết cái ý nghĩ rằng cuộc sống ở bên kia cánh cổng mới đúng
dành cho
mình, ý nghĩ đó sẽ đi theo anh mãi mãi. Anh giống như nhân vật chính
trong bộ phim Inception kia, và cũng lại giống cả cô vợ của anh ta nữa.
Hai người không thể phân biệt giữa mơ và thực.
Anh
muốn gặp em. Anh sẽ phải gặp em. Để nhìn sâu vào mắt em, và nói câu anh chưa
bao giờ nói với ai trên đời này:
Anh yêu em.
Anh tin rằng chỉ khi đó mình mới có thể phân biệt đc đâu là hiện thực.
Anh yêu em.
Anh tin rằng chỉ khi đó mình mới có thể phân biệt đc đâu là hiện thực.
No comments:
Post a Comment