Monday, December 31, 2012

Cuối 2012

Cuối 2012, tôi nhận ra mình vẫn đơn độc như trước giờ vẫn vậy.

Thêm những ý nghĩ mới về cái empty space mà người ta nếm trải ở cuối mỗi con đường, còn tôi lại luôn thấy trước, trước cả khi đặt những bước đầu tiên.

Những cuốn sách đã mua nhưng chưa đọc vẫn ngổn ngang trên giá, trong một căn phòng dù bừa bộn mà vẫn cứ lạnh lẽo đến cóng cả tay chân.

Trước khi về HN, mỗi năm tôi ốm khoảng một, hai lần gì đó. Nay về HN chưa được ba tháng và đã kịp ốm đến lần thứ ba. Tôi nhận biết cơn bệnh sớm hơn, và cũng biết rằng mình bệnh là do chán đời mà thôi. Chán đến phát ốm. Thật thế.

Sau khi chia tay em được một tuần, tôi thấy ảnh em ôm con gấu bông trắng. Hình như đang nằm trên một chiếc giường đôi với gối và chăn cũng màu trắng, lấp ló ở góc ảnh là khuôn mặt nhí nhảnh của một cậu con trai bị che lấp một phần dưới tấm chăn. Dạo này nhìn ảnh mới của em trên yahoo tôi thấy dường như đã hơi xa lạ. Con gấu nâu mặt ngố tôi tặng không biết em có còn giữ, hay đã đốt, đã vứt đi, để quên tôi và những lời nói tình cảm đã chỉ làm em thêm đau khổ cái ngày tôi ôm em cái ôm cuối cùng trước khi rời khỏi Sài Gòn.

Tôi nhớ em mỗi ngày. Trong cơn bệnh, lúc ăn cơm, khi làm việc, khi chạy xe trên đường.

Và cuối cùng, với vai trò là quý nhân của chính bản thân mình như lời thầy tử vi đã nói, tôi đã quyết định rằng một ngày tôi sẽ bỏ tất cả để lại tiếp tục ra đi. Không ai có thể nói đâu là nơi tôi thuộc về, chỉ tự bản thân biết rằng, nơi đó không phải ở đây.

31/12/2012. Already 24, and life is elsewhere. 



No comments:

Post a Comment