Monday, December 31, 2012

Cuối 2012

Cuối 2012, tôi nhận ra mình vẫn đơn độc như trước giờ vẫn vậy.

Thêm những ý nghĩ mới về cái empty space mà người ta nếm trải ở cuối mỗi con đường, còn tôi lại luôn thấy trước, trước cả khi đặt những bước đầu tiên.

Những cuốn sách đã mua nhưng chưa đọc vẫn ngổn ngang trên giá, trong một căn phòng dù bừa bộn mà vẫn cứ lạnh lẽo đến cóng cả tay chân.

Trước khi về HN, mỗi năm tôi ốm khoảng một, hai lần gì đó. Nay về HN chưa được ba tháng và đã kịp ốm đến lần thứ ba. Tôi nhận biết cơn bệnh sớm hơn, và cũng biết rằng mình bệnh là do chán đời mà thôi. Chán đến phát ốm. Thật thế.

Sau khi chia tay em được một tuần, tôi thấy ảnh em ôm con gấu bông trắng. Hình như đang nằm trên một chiếc giường đôi với gối và chăn cũng màu trắng, lấp ló ở góc ảnh là khuôn mặt nhí nhảnh của một cậu con trai bị che lấp một phần dưới tấm chăn. Dạo này nhìn ảnh mới của em trên yahoo tôi thấy dường như đã hơi xa lạ. Con gấu nâu mặt ngố tôi tặng không biết em có còn giữ, hay đã đốt, đã vứt đi, để quên tôi và những lời nói tình cảm đã chỉ làm em thêm đau khổ cái ngày tôi ôm em cái ôm cuối cùng trước khi rời khỏi Sài Gòn.

Tôi nhớ em mỗi ngày. Trong cơn bệnh, lúc ăn cơm, khi làm việc, khi chạy xe trên đường.

Và cuối cùng, với vai trò là quý nhân của chính bản thân mình như lời thầy tử vi đã nói, tôi đã quyết định rằng một ngày tôi sẽ bỏ tất cả để lại tiếp tục ra đi. Không ai có thể nói đâu là nơi tôi thuộc về, chỉ tự bản thân biết rằng, nơi đó không phải ở đây.

31/12/2012. Already 24, and life is elsewhere. 



Wednesday, December 26, 2012

Tình yêu giãy chết trong chủ nghĩa xã hội xô bồ

Tôi chia tay em trong một ngày Sài Gòn lặng lẽ
Sau một bộ phim không hay
Sau quãng đường quanh co xe máy
Sau những nụ hôn bỗng vội vã ngượng ngùng

Chỉ còn những cái ôm rất thật và rất chặt
Cùng tiếng thở dài khi em kề chiếc cằm nhỏ nhắn trên vai tôi
Những lời dặn dò chậm rãi trao nhau
Những tiếng nói nghẹn lại trong cuống họng


Tôi đưa em về lại chốn cũ
Xuyên qua những con đường thân thuộc mà xa lạ
Xuyên qua những ánh mắt liếc ngang
Em nở một nụ cười
Rồi nhỏ nhẹ với lời chia tay
Bỏ lại tôi một mình dưới ánh đèn đường một chiều chạng vạng

Ngày cuối
Tôi chẳng thể làm em vui
Phút cuối
Tôi chẳng thế gượng nổi một nụ cười để em lưu vào tâm trí
Lòng tôi quặn thắt
Lại thêm một lời xin lỗi lịm đi khi trái tim tan nát
Tình yêu đang giãy chết
Trong chủ nghĩa xã hội xô bồ.

Monday, December 10, 2012

Đâu là hiện thực?

5/12/2012

Hôm qua, khi lặng lẽ rời khỏi căn phòng có màn hình karaoke cỡ lớn, có đầy những chai bia, đầy mùi khói thuốc, đây âm thanh và mùi người, anh ngồi vào chiếc ghế nhỏ nhắn bên ngoài sảnh, đọc lại những tin nhắn cuối cùng em gửi cho anh. Từng câu chữ như những vết cứa và da thịt.

Tối qua anh đã phải uống bia, rồi chuyển qua nốc rượu vodka, rồi lại quay lại bia, rồi lúc ngồi lẻ loi trong căn phòng hát ồn ào đông đúc, anh còn lần đầu thử rít những hơi thuốc lá, cố sao giữ mình tỉnh táo để hiểu được tin nhắn của em, để tự hỏi anh đã nói điều gì sai khi lại thêm một lần mình mất tự chủ và yếu đuối.

Rượu, bia, và nỗi cô đơn lơ lửng khiến anh chưa thể cảm thấy gì từ những vết cứa. Khi ngồi trên chiếc ghế nhỏ ngoài sảnh, anh chỉ lơ ngơ không hiểu sao em lại nói với anh như vậy, anh chỉ mệt rũ ra và muốn thoát khỏi nơi ấy, leo lên chiếc xe Honda để phóng vào đêm.

Ra đến cửa, lấy xe rồi anh mới thấy sao thật lạnh lẽo. Phố vắng rồi, mưa tuôn rơi mà anh không chắc mình đang ở đâu. Mặc áo khoác, quàng khăn và đeo găng, anh chạy lòng vòng dưới mưa rồi dừng lại trước Rạp Tháng Tám. Thoát khỏi nơi ồn ã kia rồi, nỗi đau ban nãy mới thắng được bia rượu, cứa vào da thịt rồi vào cả tim, khi anh đọc lại những lời em viết. Gọi cho em mà không được, anh gục đầu trên tay lái Honda và khóc. Khóc vì đau và bất lực. Nhưng có lẽ vì ngoài Rạp chiếu phim trời mưa to quá, mắt anh chẳng thể nhỏ một giọt lệ nào. Ngoài Hà Nội này, anh vẫn chưa từng đi coi phim ngoài rạp với một cô gái nào ngồi bên, nắm tay mình.

Anh tiếp tục phóng đi, để cái rét ngọt ngào ác độc của Hà Nội xuyên qua ba lớp áo, làm tê bớt những vết cứa trong lòng. Khóc một mình ko nước mắt, rồi lại cười một mình điên dại dưới mưa đêm. Anh dừng lại bên một hè phố, ngồi xuống co ro bên thằng bạn cũ. Nó đổi áo khoác cho anh khỏi chết cóng. Nó đứng lên đi lảng ra xa để anh gọi cho em, rồi quay lại nghe anh nói những lời tâm sự với cái giọng mếu máo. Nó là người duy nhất biết chuyện chúng mình.

Hai thằng điên ngồi co ro giữa phố phường vắng lặng, đối diện xa xa bên kia đường là một khu đất biệt lập kín cổng cao tường có công an canh gác trong bốt. Hai thằng điên ngồi nhìn màn mưa giăng dưới ánh đèn vàng vọt.

“Ông ạ. Tôi hỏi ông nhé, cuối cùng thì ông đang yêu ai thế?”

Anh yêu em, tất nhiên rồi, em nhỉ.

“Em ấy là ai? Có phải người ông biết không? Tôi thấy hình như ông đang yêu một người không hề tồn tại.”

Em là ai à? Em là Mèo Ngox của anh. Anh cũng đâu cần biết tên em, đâu cần biết ngày tháng năm sinh của em, đâu cần biết thực sự em đang làm gì nghĩ gì cho tương lai. Anh chỉ cần biết anh yêu em và có thể làm mọi điều vì em, thế là đủ.

“Tôi thấy ông đang như người đang sống trong mơ. Ông tự viết ra cho mình một câu chuyện quá đẹp, đẹp đến mức không thể có thực được. Ông chẳng khác nào thằng nhân vật chính trong phim Inception, làm mọi việc chỉ để được gặp lại hai đứa con của mình, nhưng cuối cùng khi được nhìn lại mặt hai đứa trẻ, hắn vẫn không biết được đó là hiện thực hay chỉ là một giấc mơ mình đang tự vẽ ra và lừa dối bản thân trong tuyệt vọng.”

Em à, suốt những năm đơn độc của mình, anh luôn mơ ước sẽ gặp được một ai đó, anh luôn tin sẽ có thứ gì đó chờ mình phía trước trên con đường tăm tối này. Và anh đã gặp em. Người đời có thể nghĩ câu chuyện đó ko thể tồn tại trong cái thế giới vẩn đục này, nhưng anh thì vẫn tin thế giới còn có điều tốt đẹp, anh còn có thể tạo nên một điều tốt đẹp. Cho đến khi em nói anh làm em buồn, anh làm em đau lòng, và em ghét anh, thì anh bắt đầu sợ rằng thằng bạn anh nói đúng. Có phải anh ko đủ sức viết một câu chuyện đẹp cho chúng mình? Có phải chính anh đã quá ích kỉ theo đuổi giấc mơ ko có thật để chính em phải chịu khổ đau?

Đêm qua anh chở bạn về, tìm lại chiếc găng tay rơi trước ngõ nhà bạn rồi lại phóng xe đi. Anh đứng một mình chờ bảo vệ mở cổng khu chung cư, gọi hoài mà không ai lên tiếng. Hay thôi ko gọi nữa? Nhưng mẹ anh gọi điện rồi, bà biết anh ở đây rồi sẽ xuống dựng ông bảo vệ dậy. Anh còn 1 phút trước khi có người ra mở cổng. Anh có thể quay xe bỏ đi ngay lúc này. Bỏ đi đâu anh ko biết, chỉ biết đó sẽ là con đường cho anh tiếp tục sống với những ước mơ của mình. Nhưng bây giờ, đâu mới là hiện thực? Anh phải sống cuộc sống của mình ở đâu, bên trong hay bên ngoài cánh cổng sắt kia?

Người ta ra mở cổng rồi. Mẹ anh đội mưa ra dựng người ta dậy. Anh lên nhà nghe ba mẹ la, anh chỉ ngồi im lặng uống ly nước cam mẹ pha sẵn. Anh dửng dưng đến kỳ lạ. Anh ở bên này cánh cổng rồi, nhưng anh biết cái ý nghĩ rằng cuộc sống ở bên kia cánh cổng mới đúng dành cho mình, ý nghĩ đó sẽ đi theo anh mãi mãi. Anh giống như nhân vật chính trong bộ phim Inception kia, và cũng lại giống cả cô vợ của anh ta nữa. Hai người không thể phân biệt giữa mơ và thực.

Anh muốn gặp em. Anh sẽ phải gặp em. Để nhìn sâu vào mắt em, và nói câu anh chưa bao giờ nói với ai trên đời này: 

Anh yêu em.


Anh tin rằng chỉ khi đó mình mới có thể phân biệt đc đâu là hiện thực.