Sunday, March 6, 2016

Những mảnh vụn từ 4 năm về trước

Tôi thu dọn lại ổ đĩa cứng của chiếc laptop cũ kĩ đã theo chân mình từ năm đầu đại học, rồi tới năm đầu đi làm kiếm tiền. Bất chợt bắt gặp những mảnh blog đã viết mà ko post của 4 năm về trước. Đọc lại, nhớ lại những khoảnh khắc mình đã trải qua.

Chả trách giờ cứ tự hỏi quái lạ, sao mình già hơn bọn xung quanh nhiều thế, kể cả nhiều bọn lớn tuổi hơn mình. Có lẽ vì cũng đã nhìn thấu và vượt qua được nhiều phần sân si của cuộc đời.

Post vào đây như là lưu lại vài kỉ niệm. 


1. Cô bé hẹn gặp tôi khi trời đổ cơn mưa, tôi phóng xe qua dòng người chậm chạp, đến nơi chỉ để nhìn em với một cậu trai khác. Một cuộc hẹn đôi mà tôi là người ngoài cuộc.

Ngày hôm sau em xin lỗi vì ko ngờ tôi đã tức giận. Em phân bua rằng ko muốn tình cảm của tôi và em tiến triển thêm nữa nên đã làm thế với tôi, cũng là để giới thiệu tôi với cô bạn gái cùng phòng. Và em nói em yêu cậu trai hiền lành mà em đã âu yếm cả buổi tối trc mắt tôi.

Ok thôi mình ko gặp nữa, chúc em mọi điều may mắn.

Em về quê và lại nối lại quan hệ với tôi.

"Vì tâm sự với người mình yêu thì có lúc ko thoải mái."

"Thì nhớ anh chứ sao."

"Không iu nhau nữa rồi.Em về quê thì còn iu làm chi nữa".

"Em ko ra HN nữa đâu. Em ở quê lấy chồng."

"Ở đây chán lắm, hay em quay ra HN với anh nhá.Anh đưa em đi chơi nhá, hứa đi."

"Mẹ ko cho đi, em xin rồi nhưng mẹ ko cho đi đâu hết. Cả anh cũng nói mẹ đúng.Sao ai cũng nói mẹ đúng thế nhỉ."

"Anh mua ít sách gửi cho em nhé, gửi cả những nụ hun nhé."

"Qua năm mới em lại ra với anh.Ra làm gì rồi sẽ tính sau."

Tôi những muốn nói thẳng với em rằng: Nếu vì anh mà em ko yêu người ta nữa, thì đừng có làm như vậy. Anh sẽ không bao giờ có thể cưới em.Chẳng thà em nghe lời mẹ ở quê lấy chồng đi thôi, 18 tuổi rồi em còn định phá hoại bản thân thêm bao lâu nữa.HN mà làm chi, ở quê không chịu nổi cảnh thiếu thốn, nhưng ngoài này em đâu có đc sống khá hơn?

Những quyển sách tôi gửi, có lẽ em sẽ không đủ kiên nhẫn đọc hết, có lẽ cũng chỉ vừa đủ cho em bận rộn hết đợt nghỉ Tết này.


2. Em ngồi xuống bên chiếc giường nhỏ mà tôi đang nằm, hai tay nhỏ nhắn chắp lại với nhau tựa hồ như đang cầu nguyện trước cái thi thể của tôi đang ủ rũ phơi bày trc mặt em. 

"Anh biết anh cần gì ko? Anh cần một bác sĩ tâm lý đó."

"Anh phải có mục tiêu cho mình chứ?Anh có biết em đã phải tự sống một mình, một mình lo liệu mọi thứ từ năm 17 tuổi không? Phải đó, từ năm 17 tuổi nha.."

"Em cũng đâu cần có người yêu.Em một mình mà đâu có sao đâu.Em làm việc để lo cho gia đình em mà!"

"Em còn có bạn bè mà. Em ko buồn đâu. Trên đời này chỉ có một người làm cho em buồn mà thôi..."

"Cha mẹ của anh đâu rồi?"

Cả buổi tối mờ sương, em chỉ toàn nói những lời cứng cỏi, và thi thoảng mắng tôi, anh lỳ quá.Chỉ duy nhất một lần em cười khi tôi xin được ôm em trc khi ra về, và đã ôm em thật chặt. Em hát, và em xiêu lòng trước những lời van xin li lợm của tôi, em cho tôi một cơ hội.

Tôi bám vào cái cơ hội ấy để sống tiếp trong 2 tuần. Để có được 2 phút tuyệt vời khi gặp em giữa giờ làm việc, bị véo nhẹ hai cái lên má, và được ngắm nghía khuôn mặt mộc mạc, nụ cười trong sáng cùng mái tóc thề tuyệt đẹp. Để rồi nhận ra mình đang tạo nên một gánh nặng khổng lồ cho một cô gái vốn đã phải oằn người chống đỡ cho cả gia đình nơi phương xa.

Tôi giống như một thân cây tìm đất để bắt rễ, em là đất, nhưng tôi không nỡ bắt rễ vào em.Hãy giữ gìn mảnh đất ấy để rồi một ngày những đóa hoa ly sẽ lại nở và tỏa hương, em nhé. Anh xin lỗi, và cũng cám ơn em rất nhiều, cô gái cứng cỏi...


3. Em là một cô gái nhỏ nhẹ, giọng nói thỏ thẻ, luôn giống như đang nói lên những tâm sự từ sâu trong đáy lòng mình. Người yêu chia tay sau khi đã đạt được những gì mình muốn, 2 tháng, em yêu hắn thật nhiều. Em sốt cao và phải truyền nước tại nhà 3 ngày. Vẫn với giọng nói thỏ thẻ, em nói với tôi rằng sẽ không bao giờ yêu nữa, em sợ rồi người ta lại chia tay em với lý do gọn lỏn: anh có người khác rồi.

Em là cô gái đầu tiên khóc sau khi làm tình với tôi. Vẫn vẻ mặt dịu dàng e thẹn ấy, khi tôi vừa nhẹ xoay người sang bên, em co người lại, quay mặt về phía cạnh giường, những giọt lệ nhỏ lặng lẽ trôi dần xuống sống mũi. Những nụ hôn và cái ôm từ phía sau không thể khiến em quay lại với tôi được nữa.

Rồi em đứng dậy nhẹ nhàng mà cương quyết, và một lúc sau trở ra từ phòng tắm, mỉm cười nụ cười đẹp nhất của một người phụ nữ tảo tần, với cái đầu cúi nhẹ và đôi mắt nhìn xuống dưới chân. Tôi vui khi thấy em lại cười với hai hộp ô mai nhỏ bé mà tôi tặng, cùng 1 tờ giấy xanh tôi gửi em đút lợn cho ngày hôm nay. E chải tóc trong gương trc khi ra về, ko quên nhắc lại thêm một lần nữa những lời từ đầu buổi tối: "Nhìn mặt anh sao buồn quá... Còn buồn hơn cả mặt em nữa!.." Tôi chỉ có thể cười thật nhẹ và đáp lại: "Anh lúc nào cũng buồn. Có lẽ anh sinh ra đã buồn rồi, em ạ."

Tôi lại phóng xe vào màn đêm, đêm nay trên con phố vắng có một chiếc xe dream chiến phóng thật nhanh khiến tôi chú ý. Một thanh niên phong trần đội mũ lưỡi trai chở đằng sau một cô gái tóc nhuộm xoăn bay trong gió. Tốc độ của họ ngang với tốc độ của tôi, nếu tôi cố gắng chút ít. Nhưng đôi tay tôi ko thể cứng cỏi như đôi tay của chàng trai kia. Tôi chợt nghĩ, mình sao có thể bằng được như vậy, họ đang lao đi như những con thiêu thân.


4. Nick em, cả 2 nick, đã không còn sáng với tôi cả 2 tuần nay rồi.

Em đã tiếp tục lao vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Tối mặt hoa mắt vì phải lo cho 3-4 miệng ăn, đến mức với em không còn con đường nào thoát khỏi vòng xoáy ấy.

Em đẹp. Em nhỏ bé và mỏng manh. Ko còn tôi em chỉ có thể dồn suy tư của mình lên status.

"Em nhắc lại, em ko thuộc về ai hết, em có quyền của riêng em."

"Nói người ta thì cũng coi lại mình đi.Sạch sẽ lắm đó mà lên mặt."

"Vì con đường em đã chọn, em phải từ bỏ những điều em ko hề muốn từ bỏ."

Và cuối cùng trc khi tắt sáng, "mình muốn mọi thứ đơn giản hơn nữa."


Vậy là tôi đã ko còn dõi theo được nữa, em đã mất hút vào vòng xoáy ấy rồi. Có hàng trăm nghìn lần tồi đã chực vứt bỏ tất cả để nhảy xuống vòng xoáy đó và nắm chặt tay em. Như vậy đã là quá đủ.Giờ em để lại trong tôi một nỗi trống trải đến hoang tàn.

Tuesday, October 20, 2015

Tình rách

Tình yêu mong manh quá
Anh không ngăn nổi mình
xé toạc nó đêm qua

Vết rách ấy mới chỉ mình anh biết
Khi em còn yên giấc trong đêm

Anh sẽ giấu kín nó trong lòng
Mang đi theo tới chân trời xa lắm
Nơi ấy gió lộng cho lòng anh lắng đọng
Cho anh được quay trở lại và yêu em.

Monday, September 28, 2015

Vỡ nát

Hôm nay đổ xe
Chưa be bét nhưng chợt đẫm buồn
Tiền có để làm gì đâu
Niềm vui mua tạm kéo dài được mấy chốc
Xe thấy ta ngu ngốc
Quẫy đẩy ta ngã xuống mặt đường
Hai thực thể vốn gắn liền như một
Mà chỉ giây phút lơ đãng thôi
Cả hai chịu đau đớn rồi

Ta ngồi ngoài góc tối quán cafe
Gặm nhấm KFC cùng nỗi buồn lãng đãng
Chợt em bước ra từ cửa quán
Thông báo ở bên trong đã có chỗ rồi
Lúng túng chẳng nói nên lời
Ta đuổi em vào để mình tự dọn dẹp
Đống đồ ăn
Đống buồn lẹp nhẹp

Khi bước vào quán
Thì nụ cười chân thành muốn dành tặng
Ta để cô đơn nuốt mất tiêu rồi
Thôi thì để mọi thứ cứ trôi
Lát nữa về hang ổ ta ngồi
Châm điếu thuốc làm mồi
Đốt tiếc nuối chỉ bời vài lời không nói được với em.


Thursday, September 24, 2015

Địa ngục trong tâm hồn

Có những lúc tôi thấy mình cận kề cái chết
Giả như có ai chỉ cần lấy ngón tay trỏ ấn vào lưng
Tôi sẽ lao thẳng xuống khoảng không vô đáy
Chẳng còn ký ức, hay ham muốn hay đau buồn
Chỉ đơn giản là
Chết.

Tôi có lúc muốn bám víu
Muốn nhìn khắp xung quanh xem liệu có ai có thể cứu mình
Nhưng có lẽ mọi người sẽ chẳng ai hiểu hết được
Khi tôi nói với họ
Mình cô đơn.

Cũng giống như kẻ bị bệnh phong
Lặng lẽ một mình lang thang khắp chốn
Tôi cô đơn như đứa trẻ mới lọt lòng
Mà chẳng thể làm thân với ai cả

Trời vẫn xanh, cây vẫn ngả nghiêng theo gió
Tôi ước một ngày mình bước lên tầng cao
Ngó xuống đường kia với bao người và xe cộ
Nhắm mắt lại và coi như mình đã chết

Kể từ giây phút ấy
Tôi được quay ngược thời gian
Được lớn lên lại từ đầu
Được vun đắp dần tình yêu vào cuộc sống

Nhưng thế giới này chỉ có thời gian là chuẩn mực
Chỉ có thể chấm dứt chứ không thể quay đầu
Vậy tôi biết về đâu?
Nơi phía trước đen mù trong vô tận

Em như ánh sáng nhỏ bé
Một ngày kia lạc giữa đêm tôi
Gạt em đi vì không muốn lỡ làm em lụi tắt
Khi quay lại thì ánh sáng ấy đã không còn dành cho tôi nữa rồi
Ừ mà có ánh sáng nào thắng nổi bóng đêm
Ừ làm gì có ai sáng được như tia nắng

Tôi lại lang thang một mình qua những kiếp người đau khổ
Thân tàn tạ tâm hồn cũng vỡ nát rồi
Thi thoảng dùng lấy hơi trút hơi thở khô khốc
Tôi ngẩng mặt lên nhìn trời
Xin Thượng đế cứu giúp tôi.

Monday, July 27, 2015

Ý nghĩa của cuộc sống: Osho vs. Datlai Latma





Hồi đó Osho mới hai mấy tuổi, nhưng đã xuất chúng hơn người với tài hùng biện và kiến thức uyên bác nhờ chăm chỉ nghiên cứu sách vở và thiền định. Nhưng cuối cùng ông đã gặp phải 1 trở ngại lớn trong quá trình tu tập của mình. Ông đã đi đến giới hạn mà vẫn không thể tìm được ý nghĩa của cuộc sống.

Không thể tìm ra con đường nào để tiếp tục, Osho đã xin được gặp mặt Datlai Latma, con người vốn luôn được cả thế giới Phật giáo thành kính ngước nhìn, như ngước nhìn Đấng giác ngộ tối cao của cả nhân loại.

Osho bước vào thiền viện để yết kiến Datlai Latma, trên trán hằn sâu những nếp nhăn vì trong lòng trĩu nặng bao câu hỏi nung nấu đã lâu chờ có người giải đáp. Datlai Latma ngược lại chào đón Osho với một nụ cười thật nhẹ nhàng và đôi mắt sáng ánh lên tia hóm hỉnh.

Trong lúc Osho bắt đầu trình bày những suy nghĩ trăn trở gặp phải trong quá trình tu tập, Datlai Latma yên lặng lắng nghe, nhẹ nhàng rót trà thảo mộc từ chiếc ấm đất nung ra hai chén nhỏ đã đặt sẵn trên sập gỗ. Ngài ngồi xếp bằng, lim dim mắt đợi đến khi Osho đã nói xong và mong ngóng chờ đợi lời giải đáp, lúc ấy mới đưa chén trà cho Osho rồi nói:

- Anh hãy uống trà đi, rồi nhìn ra phía dãy núi đằng xa kia. Anh thấy hoàng hôn có đẹp không? 

Mặt trời đỏ rực đang nép dần xuống phía sau những đỉnh núi phủ tuyết trắng của dãy Himalaya hùng vĩ, kéo theo mình những áng mây màu hồng tía, tạo thành một bức tranh tuyệt vời trên nền trời tím ngắt sâu thăm thẳm.

- Khi rảo bước vào đây gặp ta, anh có để ý thấy cây Bodhi ngoài sân kia đã trổ hoa rất đẹp ko? Anh có kịp ngửi mùi hương của hoa ấy ko?

Osho uống hai ngụm trà thảo mộc, lặng lẽ nhìn Datlai Latma với ánh mắt khó hiểu:

- Thưa Ngài, quả thật tôi có ý thức được những sự vật ấy và biết chúng thật đẹp, thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng bây giờ với tôi chúng chẳng còn ý nghĩa. Mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Datlai Latma vừa chậm rãi lắng nghe vừa uống hết chén trà của mình. Ngài tủm tỉm cười:

- Vậy ta xin chúc mừng anh. Giữa ta và anh giờ chỉ còn một khác biệt duy nhất. Đó là việc chấp nhận sự thật mà anh vừa nói ra. Những người như chúng ta, trải qua bao tháng ngày tu tập cũng là để có đủ bản lĩnh để chấp nhận mà thôi.

Osho đánh rơi chén trà trên tay, mắt mở lớn nhìn Datlai Latma đang mỉm cười với mình, ông nhận ra điều lo sợ bấy lâu nay chính là sự thật, được chính lãnh tụ Phật giáo xác nhận. Nếu quả thực cuộc sống không có ý nghĩa, thì ông còn sống làm gì nữa?

Datlai Latma quan sát nét mặt Osho hồi lâu, lấy một chén mới từ khay, rót trà mới cho ông và lại cười nói:

- Đừng vì vậy mà hoang mang, cuộc sống vốn tự thân nó chẳng có ý nghĩa gì cả, mà chính chúng ta sẽ phải đem lại ý nghĩa cho nó. Bao thế hệ Latma, Rinpoche và những thiền sư trên khắp thế giới khi giác ngộ đều mang trong mình trọng trách lớn lao, là giúp cho loài người tồn tại được trên sự thật giản đơn đó. Không phải ai cũng có thể nhìn ra sự thật, và rồi không phải ai cũng có thể chấp nhận sự thật ấy. Những người đến đây trước anh, người tự sát, người lui về ẩn dật, người quyết định hòa vào xã hội để giúp nó có động lực tiếp tục vận hành. 

Osho nhận chén trà mới từ tay Datlai Latma, giơ nó lên ngang tầm mắt để hơi trà ấm phả vào đôi mắt thâm quầng bấy lâu không ngủ. Uống hết chén trà, ông cảm tạ Datlai Latma và xin được thiền định ngoài hiên thiền viện, Datlai Latma vui vẻ chấp thuận.

Sau một đêm chìm sâu vào nội tại, Osho mở mắt ngắm nhìn bình minh trên núi tuyết, lúc này nụ cười nở trên môi ông già hai mươi mấy tuổi đã thấm nhuần ánh huy hoàng từ vầng thái dương. Osho bước vào thiền viện nói lời cáo từ Datlai Latma và xuống núi bắt đầu chặng đường ông đã lựa chọn được.

Mấy năm sau trong một cuộc phỏng vấn với báo giới, Datlai Latma xác nhận Osho chính là một trong những đấng giác ngộ mà Ngài từng biết đến.


Sunday, July 26, 2015

Những câu chuyện chấm dứt

Nhân dịp bỏ dở giữa chừng khi đang theo đuổi 1 em gái mới quen 2 tuần, thử liệt kê những lý do buồn cười từng khiến mình quyết định chấm dứt những câu chuyện tình cảm từ trước tới giờ:

1. Em ko chịu đánh răng thường xuyên. Mảng bám trên răng em tôi có thể thấy rõ trước mỗi lần hôn em.

2. Tóc em dày và dài, nhưng em lười gội đầu quá, lúc nào nhìn cũng bù xù và ko có mùi thơm.

3. Em nói ngọng/ viết sai chính tả trong các tin nhắn.

4. Em nhắn tin đôi khi cộc lốc thiếu lễ phép quá.

5. Sau mỗi lần làm tình, em bỗng nhiên trở nên nghịch ngợm quá mức, vừa trẻ con quá, lại vừa nam tính quá.

6. Nằm bên cạnh tôi trước giờ đi ngủ mà em bận nhắn tin cho người khác.

7. Em thần tượng tôi quá nhiều, lúc nào cũng cần nói chuyện với tôi thì mới chịu được. Em rất quấn quýt, nhưng lại chẳng hiểu gì về tôi cả.

8. Lúc nào em cũng nói đến tiền.

Sunday, July 12, 2015

Đừng chết ở Hà Nội

Nắng đốt cháy tâm can
Bụi tung mù nhận thức
Đừng chết ở Hà Nội
Khi mọi thứ vỡ tan

Thủ đô ngàn năm tuổi
Hút máu linh hồn nghèo
Hãm hiếp cô thôn nữ
Đôi mắt còn trong veo

Những con khỉ trên đường
Kéo đàn về mọi hướng
Đừng chết ở Hà Nội
Kẻo bị giẫm nát thây

Những má đỏ hây hây
Những bắp tay cuồn cuộn
Trên vỉa hè luộm thuộm
Ruồi muỗi vo ve đầy

Ta như thằng rẻ rách
Lảo đảo giữa đám đông
Ta như thằng lông bông
Đi tìm kiếm màu hồng

Đừng chết ở Hà Nội
Say thì hãy để mai
Buồn thì đi đọc sách
Hận thì giữ trong lòng

Vẫn vỉa hè lộc xộc
Trăm vẻ mặt lướt qua
Cứt vẫn chảy qua loa
Cứt vẫn đầy mặt báo

Đến khi nào bàng đổ
Khi nào phố hết xanh
Và em hết chân thành
Thì lúc đó ta đành
Chết trong lòng một ít..