Tình yêu mong manh quá
Anh không ngăn nổi mình
xé toạc nó đêm qua
Vết rách ấy mới chỉ mình anh biết
Khi em còn yên giấc trong đêm
Anh sẽ giấu kín nó trong lòng
Mang đi theo tới chân trời xa lắm
Nơi ấy gió lộng cho lòng anh lắng đọng
Cho anh được quay trở lại và yêu em.
Tuesday, October 20, 2015
Monday, September 28, 2015
Vỡ nát
Hôm nay đổ xe
Chưa be bét nhưng chợt đẫm buồn
Tiền có để làm gì đâu
Niềm vui mua tạm kéo dài được mấy chốc
Xe thấy ta ngu ngốc
Quẫy đẩy ta ngã xuống mặt đường
Hai thực thể vốn gắn liền như một
Mà chỉ giây phút lơ đãng thôi
Cả hai chịu đau đớn rồi
Ta ngồi ngoài góc tối quán cafe
Gặm nhấm KFC cùng nỗi buồn lãng đãng
Chợt em bước ra từ cửa quán
Thông báo ở bên trong đã có chỗ rồi
Lúng túng chẳng nói nên lời
Ta đuổi em vào để mình tự dọn dẹp
Đống đồ ăn
Đống buồn lẹp nhẹp
Khi bước vào quán
Thì nụ cười chân thành muốn dành tặng
Ta để cô đơn nuốt mất tiêu rồi
Thôi thì để mọi thứ cứ trôi
Lát nữa về hang ổ ta ngồi
Châm điếu thuốc làm mồi
Đốt tiếc nuối chỉ bời vài lời không nói được với em.
Chưa be bét nhưng chợt đẫm buồn
Tiền có để làm gì đâu
Niềm vui mua tạm kéo dài được mấy chốc
Xe thấy ta ngu ngốc
Quẫy đẩy ta ngã xuống mặt đường
Hai thực thể vốn gắn liền như một
Mà chỉ giây phút lơ đãng thôi
Cả hai chịu đau đớn rồi
Ta ngồi ngoài góc tối quán cafe
Gặm nhấm KFC cùng nỗi buồn lãng đãng
Chợt em bước ra từ cửa quán
Thông báo ở bên trong đã có chỗ rồi
Lúng túng chẳng nói nên lời
Ta đuổi em vào để mình tự dọn dẹp
Đống đồ ăn
Đống buồn lẹp nhẹp
Khi bước vào quán
Thì nụ cười chân thành muốn dành tặng
Ta để cô đơn nuốt mất tiêu rồi
Thôi thì để mọi thứ cứ trôi
Lát nữa về hang ổ ta ngồi
Châm điếu thuốc làm mồi
Đốt tiếc nuối chỉ bời vài lời không nói được với em.
Thursday, September 24, 2015
Địa ngục trong tâm hồn
Có những lúc tôi thấy mình cận kề cái chết
Giả như có ai chỉ cần lấy ngón tay trỏ ấn vào lưng
Tôi sẽ lao thẳng xuống khoảng không vô đáy
Chẳng còn ký ức, hay ham muốn hay đau buồn
Chỉ đơn giản là
Chết.
Tôi có lúc muốn bám víu
Muốn nhìn khắp xung quanh xem liệu có ai có thể cứu mình
Nhưng có lẽ mọi người sẽ chẳng ai hiểu hết được
Khi tôi nói với họ
Mình cô đơn.
Cũng giống như kẻ bị bệnh phong
Lặng lẽ một mình lang thang khắp chốn
Tôi cô đơn như đứa trẻ mới lọt lòng
Mà chẳng thể làm thân với ai cả
Trời vẫn xanh, cây vẫn ngả nghiêng theo gió
Tôi ước một ngày mình bước lên tầng cao
Ngó xuống đường kia với bao người và xe cộ
Nhắm mắt lại và coi như mình đã chết
Kể từ giây phút ấy
Tôi được quay ngược thời gian
Được lớn lên lại từ đầu
Được vun đắp dần tình yêu vào cuộc sống
Nhưng thế giới này chỉ có thời gian là chuẩn mực
Chỉ có thể chấm dứt chứ không thể quay đầu
Vậy tôi biết về đâu?
Nơi phía trước đen mù trong vô tận
Em như ánh sáng nhỏ bé
Một ngày kia lạc giữa đêm tôi
Gạt em đi vì không muốn lỡ làm em lụi tắt
Khi quay lại thì ánh sáng ấy đã không còn dành cho tôi nữa rồi
Ừ mà có ánh sáng nào thắng nổi bóng đêm
Ừ làm gì có ai sáng được như tia nắng
Tôi lại lang thang một mình qua những kiếp người đau khổ
Thân tàn tạ tâm hồn cũng vỡ nát rồi
Thi thoảng dùng lấy hơi trút hơi thở khô khốc
Tôi ngẩng mặt lên nhìn trời
Xin Thượng đế cứu giúp tôi.
Giả như có ai chỉ cần lấy ngón tay trỏ ấn vào lưng
Tôi sẽ lao thẳng xuống khoảng không vô đáy
Chẳng còn ký ức, hay ham muốn hay đau buồn
Chỉ đơn giản là
Chết.
Tôi có lúc muốn bám víu
Muốn nhìn khắp xung quanh xem liệu có ai có thể cứu mình
Nhưng có lẽ mọi người sẽ chẳng ai hiểu hết được
Khi tôi nói với họ
Mình cô đơn.
Cũng giống như kẻ bị bệnh phong
Lặng lẽ một mình lang thang khắp chốn
Tôi cô đơn như đứa trẻ mới lọt lòng
Mà chẳng thể làm thân với ai cả
Trời vẫn xanh, cây vẫn ngả nghiêng theo gió
Tôi ước một ngày mình bước lên tầng cao
Ngó xuống đường kia với bao người và xe cộ
Nhắm mắt lại và coi như mình đã chết
Kể từ giây phút ấy
Tôi được quay ngược thời gian
Được lớn lên lại từ đầu
Được vun đắp dần tình yêu vào cuộc sống
Nhưng thế giới này chỉ có thời gian là chuẩn mực
Chỉ có thể chấm dứt chứ không thể quay đầu
Vậy tôi biết về đâu?
Nơi phía trước đen mù trong vô tận
Em như ánh sáng nhỏ bé
Một ngày kia lạc giữa đêm tôi
Gạt em đi vì không muốn lỡ làm em lụi tắt
Khi quay lại thì ánh sáng ấy đã không còn dành cho tôi nữa rồi
Ừ mà có ánh sáng nào thắng nổi bóng đêm
Ừ làm gì có ai sáng được như tia nắng
Tôi lại lang thang một mình qua những kiếp người đau khổ
Thân tàn tạ tâm hồn cũng vỡ nát rồi
Thi thoảng dùng lấy hơi trút hơi thở khô khốc
Tôi ngẩng mặt lên nhìn trời
Xin Thượng đế cứu giúp tôi.
Monday, July 27, 2015
Ý nghĩa của cuộc sống: Osho vs. Datlai Latma
Hồi đó Osho mới hai mấy tuổi, nhưng đã xuất chúng hơn người với tài hùng biện và kiến thức uyên bác nhờ chăm chỉ nghiên cứu sách vở và thiền định. Nhưng cuối cùng ông đã gặp phải 1 trở ngại lớn trong quá trình tu tập của mình. Ông đã đi đến giới hạn mà vẫn không thể tìm được ý nghĩa của cuộc sống.
Không thể tìm ra con đường nào để tiếp tục, Osho đã xin được gặp mặt Datlai Latma, con người vốn luôn được cả thế giới Phật giáo thành kính ngước nhìn, như ngước nhìn Đấng giác ngộ tối cao của cả nhân loại.
Osho bước vào thiền viện để yết kiến Datlai Latma, trên trán hằn sâu những nếp nhăn vì trong lòng trĩu nặng bao câu hỏi nung nấu đã lâu chờ có người giải đáp. Datlai Latma ngược lại chào đón Osho với một nụ cười thật nhẹ nhàng và đôi mắt sáng ánh lên tia hóm hỉnh.
Trong lúc Osho bắt đầu trình bày những suy nghĩ trăn trở gặp phải trong quá trình tu tập, Datlai Latma yên lặng lắng nghe, nhẹ nhàng rót trà thảo mộc từ chiếc ấm đất nung ra hai chén nhỏ đã đặt sẵn trên sập gỗ. Ngài ngồi xếp bằng, lim dim mắt đợi đến khi Osho đã nói xong và mong ngóng chờ đợi lời giải đáp, lúc ấy mới đưa chén trà cho Osho rồi nói:
- Anh hãy uống trà đi, rồi nhìn ra phía dãy núi đằng xa kia. Anh thấy hoàng hôn có đẹp không?
Mặt trời đỏ rực đang nép dần xuống phía sau những đỉnh núi phủ tuyết trắng của dãy Himalaya hùng vĩ, kéo theo mình những áng mây màu hồng tía, tạo thành một bức tranh tuyệt vời trên nền trời tím ngắt sâu thăm thẳm.
- Khi rảo bước vào đây gặp ta, anh có để ý thấy cây Bodhi ngoài sân kia đã trổ hoa rất đẹp ko? Anh có kịp ngửi mùi hương của hoa ấy ko?
Osho uống hai ngụm trà thảo mộc, lặng lẽ nhìn Datlai Latma với ánh mắt khó hiểu:
- Thưa Ngài, quả thật tôi có ý thức được những sự vật ấy và biết chúng thật đẹp, thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng bây giờ với tôi chúng chẳng còn ý nghĩa. Mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Datlai Latma vừa chậm rãi lắng nghe vừa uống hết chén trà của mình. Ngài tủm tỉm cười:
- Vậy ta xin chúc mừng anh. Giữa ta và anh giờ chỉ còn một khác biệt duy nhất. Đó là việc chấp nhận sự thật mà anh vừa nói ra. Những người như chúng ta, trải qua bao tháng ngày tu tập cũng là để có đủ bản lĩnh để chấp nhận mà thôi.
Osho đánh rơi chén trà trên tay, mắt mở lớn nhìn Datlai Latma đang mỉm cười với mình, ông nhận ra điều lo sợ bấy lâu nay chính là sự thật, được chính lãnh tụ Phật giáo xác nhận. Nếu quả thực cuộc sống không có ý nghĩa, thì ông còn sống làm gì nữa?
Datlai Latma quan sát nét mặt Osho hồi lâu, lấy một chén mới từ khay, rót trà mới cho ông và lại cười nói:
- Đừng vì vậy mà hoang mang, cuộc sống vốn tự thân nó chẳng có ý nghĩa gì cả, mà chính chúng ta sẽ phải đem lại ý nghĩa cho nó. Bao thế hệ Latma, Rinpoche và những thiền sư trên khắp thế giới khi giác ngộ đều mang trong mình trọng trách lớn lao, là giúp cho loài người tồn tại được trên sự thật giản đơn đó. Không phải ai cũng có thể nhìn ra sự thật, và rồi không phải ai cũng có thể chấp nhận sự thật ấy. Những người đến đây trước anh, người tự sát, người lui về ẩn dật, người quyết định hòa vào xã hội để giúp nó có động lực tiếp tục vận hành.
Osho nhận chén trà mới từ tay Datlai Latma, giơ nó lên ngang tầm mắt để hơi trà ấm phả vào đôi mắt thâm quầng bấy lâu không ngủ. Uống hết chén trà, ông cảm tạ Datlai Latma và xin được thiền định ngoài hiên thiền viện, Datlai Latma vui vẻ chấp thuận.
Sau một đêm chìm sâu vào nội tại, Osho mở mắt ngắm nhìn bình minh trên núi tuyết, lúc này nụ cười nở trên môi ông già hai mươi mấy tuổi đã thấm nhuần ánh huy hoàng từ vầng thái dương. Osho bước vào thiền viện nói lời cáo từ Datlai Latma và xuống núi bắt đầu chặng đường ông đã lựa chọn được.
Mấy năm sau trong một cuộc phỏng vấn với báo giới, Datlai Latma xác nhận Osho chính là một trong những đấng giác ngộ mà Ngài từng biết đến.
Sunday, July 26, 2015
Những câu chuyện chấm dứt
Nhân dịp bỏ dở giữa chừng khi đang theo đuổi 1 em gái mới quen 2 tuần, thử liệt kê những lý do buồn cười từng khiến mình quyết định chấm dứt những câu chuyện tình cảm từ trước tới giờ:
1. Em ko chịu đánh răng thường xuyên. Mảng bám trên răng em tôi có thể thấy rõ trước mỗi lần hôn em.
2. Tóc em dày và dài, nhưng em lười gội đầu quá, lúc nào nhìn cũng bù xù và ko có mùi thơm.
3. Em nói ngọng/ viết sai chính tả trong các tin nhắn.
4. Em nhắn tin đôi khi cộc lốc thiếu lễ phép quá.
5. Sau mỗi lần làm tình, em bỗng nhiên trở nên nghịch ngợm quá mức, vừa trẻ con quá, lại vừa nam tính quá.
6. Nằm bên cạnh tôi trước giờ đi ngủ mà em bận nhắn tin cho người khác.
7. Em thần tượng tôi quá nhiều, lúc nào cũng cần nói chuyện với tôi thì mới chịu được. Em rất quấn quýt, nhưng lại chẳng hiểu gì về tôi cả.
8. Lúc nào em cũng nói đến tiền.
1. Em ko chịu đánh răng thường xuyên. Mảng bám trên răng em tôi có thể thấy rõ trước mỗi lần hôn em.
2. Tóc em dày và dài, nhưng em lười gội đầu quá, lúc nào nhìn cũng bù xù và ko có mùi thơm.
3. Em nói ngọng/ viết sai chính tả trong các tin nhắn.
4. Em nhắn tin đôi khi cộc lốc thiếu lễ phép quá.
5. Sau mỗi lần làm tình, em bỗng nhiên trở nên nghịch ngợm quá mức, vừa trẻ con quá, lại vừa nam tính quá.
6. Nằm bên cạnh tôi trước giờ đi ngủ mà em bận nhắn tin cho người khác.
7. Em thần tượng tôi quá nhiều, lúc nào cũng cần nói chuyện với tôi thì mới chịu được. Em rất quấn quýt, nhưng lại chẳng hiểu gì về tôi cả.
8. Lúc nào em cũng nói đến tiền.
Sunday, July 12, 2015
Đừng chết ở Hà Nội
Nắng đốt cháy tâm can
Bụi tung mù nhận thức
Đừng chết ở Hà Nội
Khi mọi thứ vỡ tan
Thủ đô ngàn năm tuổi
Hút máu linh hồn nghèo
Hãm hiếp cô thôn nữ
Đôi mắt còn trong veo
Những con khỉ trên đường
Kéo đàn về mọi hướng
Đừng chết ở Hà Nội
Kẻo bị giẫm nát thây
Những má đỏ hây hây
Những bắp tay cuồn cuộn
Trên vỉa hè luộm thuộm
Ruồi muỗi vo ve đầy
Ta như thằng rẻ rách
Lảo đảo giữa đám đông
Ta như thằng lông bông
Đi tìm kiếm màu hồng
Đừng chết ở Hà Nội
Say thì hãy để mai
Buồn thì đi đọc sách
Hận thì giữ trong lòng
Vẫn vỉa hè lộc xộc
Trăm vẻ mặt lướt qua
Cứt vẫn chảy qua loa
Cứt vẫn đầy mặt báo
Đến khi nào bàng đổ
Khi nào phố hết xanh
Và em hết chân thành
Thì lúc đó ta đành
Chết trong lòng một ít..
Bụi tung mù nhận thức
Đừng chết ở Hà Nội
Khi mọi thứ vỡ tan
Thủ đô ngàn năm tuổi
Hút máu linh hồn nghèo
Hãm hiếp cô thôn nữ
Đôi mắt còn trong veo
Những con khỉ trên đường
Kéo đàn về mọi hướng
Đừng chết ở Hà Nội
Kẻo bị giẫm nát thây
Những má đỏ hây hây
Những bắp tay cuồn cuộn
Trên vỉa hè luộm thuộm
Ruồi muỗi vo ve đầy
Ta như thằng rẻ rách
Lảo đảo giữa đám đông
Ta như thằng lông bông
Đi tìm kiếm màu hồng
Đừng chết ở Hà Nội
Say thì hãy để mai
Buồn thì đi đọc sách
Hận thì giữ trong lòng
Vẫn vỉa hè lộc xộc
Trăm vẻ mặt lướt qua
Cứt vẫn chảy qua loa
Cứt vẫn đầy mặt báo
Đến khi nào bàng đổ
Khi nào phố hết xanh
Và em hết chân thành
Thì lúc đó ta đành
Chết trong lòng một ít..
Wednesday, June 10, 2015
Notes from Côn Đảo trip
1.
We the people wake up and move everyday by some common motivations
Money - Sex - Power - Fame
Money seems indispensable
Sex is part of basic instinct
Power erases the questions of one's importance
Fame helps escape loneliness
But how about freedom
I wonder how many of us people
Are constantly troubed getting free?
2.
When was the last time you did something for the first time?
For this trip I had these first-time experience:
- Take a long walk/hike of 13km alone on the mountain road.
- Spend 24 hours straight, alone on the beach
- Use sleeping bag to spend the night alone by the ocean
- Shit into the sand on the beach in the morning
- Get people freaked out thinkng I might have committed suicide somewhere on the island because I dont come back to my hotel room at night
- Eat the freakingly expensive fresh abalone (1 million VND per kg), it is tasteless
3.
I'm the saint lying in the middle of the wild reading fiction books
I'm the freaky creature hiding from you and the sunlight
I'm the sneaky ghost smilling at you in the dark
I am beauty and I am beast
Sleeing in the parade of moonlight
I am all and more and higher than mortal man.
4.
This society is not yet evolved. They look at lone travellers as either criminals running from the law, or weirdos trying to commit suicide.
5.
Now I know why I'm growing more and more fond of little kids
It's their innocent eyes that could melt my soul
Those eyes I rarely find in grown-ups
More rarely in the North than the South
And when I overhear the Northern people talking around
Then look into their eyes
Suddenly I realize
The North is fucked-up.
6.
Along with your pretty face, lovely body, and gentle posture
How can I be sure you are not a fucked-up?
7.
People are all over the place. If they just keep on moving and talking without stopping from time to time for a long moment of stillness, then there'll just be no difference between them and ants.
8.
Sometimes I fail to care about others' ignorance, whether it's their ignorance towards common sense or towards me. I just fail to care about giving them adequate explanation of the matter. Sometimes things are better kept unsaid or unexplained, because they and their consequences would be inevitable. If someone fails to acknowledge the flow of matters, it's none of my business to try making them change their point of view or understand things out of the reach of their conciousness.
9.
I've spotted you in the madding crowd
With lovely eyes and hair and neck
With girly gestures of your own
Then the announcer informed our flight board was opened
It was all over when you stood up and joined the long queuing line
Turned out I had overestimated all the signs
Foolishly connect all your appearance with your soul
It became pure pain to sit there seeing you try to cut corner
So I simply lost it and had to let you go
And looked back down into my book
Oh well
So much for such beauty
Eventhough we'd be on the same flight
And soon I realized
However I tried to escape
I would still stuck in your madding crowd.
10.
Wind-up Bird Chronicle by Haruki Murakami
Is like an Anime cartoon of the world of fiction books.
We the people wake up and move everyday by some common motivations
Money - Sex - Power - Fame
Money seems indispensable
Sex is part of basic instinct
Power erases the questions of one's importance
Fame helps escape loneliness
But how about freedom
I wonder how many of us people
Are constantly troubed getting free?
2.
When was the last time you did something for the first time?
For this trip I had these first-time experience:
- Take a long walk/hike of 13km alone on the mountain road.
- Spend 24 hours straight, alone on the beach
- Use sleeping bag to spend the night alone by the ocean
- Shit into the sand on the beach in the morning
- Get people freaked out thinkng I might have committed suicide somewhere on the island because I dont come back to my hotel room at night
- Eat the freakingly expensive fresh abalone (1 million VND per kg), it is tasteless
3.
I'm the saint lying in the middle of the wild reading fiction books
I'm the freaky creature hiding from you and the sunlight
I'm the sneaky ghost smilling at you in the dark
I am beauty and I am beast
Sleeing in the parade of moonlight
I am all and more and higher than mortal man.
4.
This society is not yet evolved. They look at lone travellers as either criminals running from the law, or weirdos trying to commit suicide.
5.
Now I know why I'm growing more and more fond of little kids
It's their innocent eyes that could melt my soul
Those eyes I rarely find in grown-ups
More rarely in the North than the South
And when I overhear the Northern people talking around
Then look into their eyes
Suddenly I realize
The North is fucked-up.
6.
Along with your pretty face, lovely body, and gentle posture
How can I be sure you are not a fucked-up?
7.
People are all over the place. If they just keep on moving and talking without stopping from time to time for a long moment of stillness, then there'll just be no difference between them and ants.
8.
Sometimes I fail to care about others' ignorance, whether it's their ignorance towards common sense or towards me. I just fail to care about giving them adequate explanation of the matter. Sometimes things are better kept unsaid or unexplained, because they and their consequences would be inevitable. If someone fails to acknowledge the flow of matters, it's none of my business to try making them change their point of view or understand things out of the reach of their conciousness.
9.
I've spotted you in the madding crowd
With lovely eyes and hair and neck
With girly gestures of your own
Then the announcer informed our flight board was opened
It was all over when you stood up and joined the long queuing line
Turned out I had overestimated all the signs
Foolishly connect all your appearance with your soul
It became pure pain to sit there seeing you try to cut corner
So I simply lost it and had to let you go
And looked back down into my book
Oh well
So much for such beauty
Eventhough we'd be on the same flight
And soon I realized
However I tried to escape
I would still stuck in your madding crowd.
10.
Wind-up Bird Chronicle by Haruki Murakami
Is like an Anime cartoon of the world of fiction books.
Saturday, February 14, 2015
To live is to die
- Cậu biết không, người ta bảo mỗi năm nước mình tốn đến mấy nghìn tỷ để đốt vàng mã.. Chương trình thời sự còn đưa tin mấy nhà nghiên cứu, người thì nói đó là một nét văn hóa, người thì nói đó là một việc lãng phí.
- Cũng vậy cả thôi, con người ta vốn luôn muốn tìm được chỗ để đặt niềm tin cho mình.
- Nghĩ mà xem, họ đến đền chùa cúng bái, hóa vàng cho những người đã ở thế giới bên kia, để cầu nhận được những thứ mình mong muốn ở thế giới hiện tại. Cái giá phải trả cho đống giấy lộn ấy cũng khá cao, ứng với những thứ có thể nhận được, nhỉ.
- Ừm, tớ thì chẳng quan tâm gì tới những việc vớ vẩn ấy nữa. Sorry, but I couldn't care less. To live is to die. Sống là để chết, vậy mà họ vẫn cứ phải quay cuồng trong vòng xoáy của những thứ vật chất ấy. Nếu sống là để chết, có khi cứ làm sao cho mình có một cái chết đẹp, vậy là được rồi.
- Giống như bỏ ra khỏi rạp giữa chừng một bộ phim không hay hả? Như cậu vẫn thường làm.
- Có lẽ vậy. Dù có phân vân không biết đoạn sau có gì đáng xem nữa hay không, nhưng khi đến đúng thời điểm, tớ biết đó là lúc mình nên ra về. Những người còn lại trong rạp hoặc đang xem phim một cách vô thức, hoặc đang tiếc tiền mua vé xem phim, hoặc mục đích của họ không phải là xem phim khi vào rạp.
- Dù sao thì, tự kết thúc cuộc sống của mình nghe thật là cô đơn. Cũng giống như khi một mình bước ra khỏi rạp. Mấy lần tớ cũng định thế, nhưng chỉ vị ko muốn người khác nhìn mình và phán xét, nên lại thôi.
- Ừ, có lẽ đó là một hành động cô đơn. Nếu có cuộc sống sau cái chết, tớ luôn nghĩ hồn những người tự sát sẽ đi về chốn riêng so với những người khác.
- Trong kinh thánh của các tôn giáo thì họ sẽ xuống địa ngục.. Mà này những người chết trẻ chắc ai cũng cố đơn. Lẽ ra họ còn cả con đường dài phía trước để đi trước khi lìa đời.
- Tớ không biết có thiên đàng hay địa ngục hay không, chỉ biết những kẻ không thiết sống nữa, có lẽ sẽ không thể đi tới cùng một chỗ với những kẻ còn ham sống. Già hay trẻ thì cũng vậy thôi. À, có lẽ còn một loại người nữa, những người đã sống hết phần đời của mình và cảm thấy sẵn sàng trước cái chết, Vậy đấy, tớ nghĩ ba loại người ấy sẽ đi về ba nơi khác nhau khi họ lìa đời.
- Ừm, mà bọn mình còn đang sống nhăn đây, sao cứ phải nói về cái chết. Hãy nghĩ tới cái sống trước đi. Tớ còn nhiều mục tiêu phía trước lắm, nhiều kế hoạch phải làm. Còn cậu cũng nên tìm mục đích chính đáng mà sống đi.
- Hiện tại tớ đang sống để chờ bố mẹ tớ chết. Khi đó tớ sẽ có thể sống theo cách của mình.
- Nặng nề quá đấy. Cậu nên thay đổi đi, nghĩ đến những việc tươi sáng hơn, cười nhiều hơn và tự tin vào bản thân đi, Mỗi ngày một tí, rồi cậu sẽ thấy cuộc sống này vui hơn nhiều. Đừng suốt ngày ủ rũ lẩn tránh ánh mắt của mọi người nữa.
- Nếu một người không thể nhìn thẳng vào mắt bố mẹ mình, thì làm sao có thể nhìn thẳng vào mắt người khác đây?
- Sao không thể nhìn thẳng vào mắt bố mẹ mình chứ?
- Vì nếu làm như vậy, họ sẽ chỉ thấy trong mắt tớ sự vô cảm, chán ghét và căm hận. Mà thôi, bọn mình lại nói chuyện theo kiểu những người không bình thường rồi. Nghe cứ như hội thoại trong sách ấy. Người bình thường đâu có thế. Uống hết cafe đi kìa, hôm nay nắng đẹp. Em phục vụ lúc nãy cũng dễ thương nhỉ? Hình như có kiểu tóc mới. Đằng kia kìa.
- Cũng vậy cả thôi, con người ta vốn luôn muốn tìm được chỗ để đặt niềm tin cho mình.
- Nghĩ mà xem, họ đến đền chùa cúng bái, hóa vàng cho những người đã ở thế giới bên kia, để cầu nhận được những thứ mình mong muốn ở thế giới hiện tại. Cái giá phải trả cho đống giấy lộn ấy cũng khá cao, ứng với những thứ có thể nhận được, nhỉ.
- Ừm, tớ thì chẳng quan tâm gì tới những việc vớ vẩn ấy nữa. Sorry, but I couldn't care less. To live is to die. Sống là để chết, vậy mà họ vẫn cứ phải quay cuồng trong vòng xoáy của những thứ vật chất ấy. Nếu sống là để chết, có khi cứ làm sao cho mình có một cái chết đẹp, vậy là được rồi.
- Giống như bỏ ra khỏi rạp giữa chừng một bộ phim không hay hả? Như cậu vẫn thường làm.
- Có lẽ vậy. Dù có phân vân không biết đoạn sau có gì đáng xem nữa hay không, nhưng khi đến đúng thời điểm, tớ biết đó là lúc mình nên ra về. Những người còn lại trong rạp hoặc đang xem phim một cách vô thức, hoặc đang tiếc tiền mua vé xem phim, hoặc mục đích của họ không phải là xem phim khi vào rạp.
- Dù sao thì, tự kết thúc cuộc sống của mình nghe thật là cô đơn. Cũng giống như khi một mình bước ra khỏi rạp. Mấy lần tớ cũng định thế, nhưng chỉ vị ko muốn người khác nhìn mình và phán xét, nên lại thôi.
- Ừ, có lẽ đó là một hành động cô đơn. Nếu có cuộc sống sau cái chết, tớ luôn nghĩ hồn những người tự sát sẽ đi về chốn riêng so với những người khác.
- Trong kinh thánh của các tôn giáo thì họ sẽ xuống địa ngục.. Mà này những người chết trẻ chắc ai cũng cố đơn. Lẽ ra họ còn cả con đường dài phía trước để đi trước khi lìa đời.
- Tớ không biết có thiên đàng hay địa ngục hay không, chỉ biết những kẻ không thiết sống nữa, có lẽ sẽ không thể đi tới cùng một chỗ với những kẻ còn ham sống. Già hay trẻ thì cũng vậy thôi. À, có lẽ còn một loại người nữa, những người đã sống hết phần đời của mình và cảm thấy sẵn sàng trước cái chết, Vậy đấy, tớ nghĩ ba loại người ấy sẽ đi về ba nơi khác nhau khi họ lìa đời.
- Ừm, mà bọn mình còn đang sống nhăn đây, sao cứ phải nói về cái chết. Hãy nghĩ tới cái sống trước đi. Tớ còn nhiều mục tiêu phía trước lắm, nhiều kế hoạch phải làm. Còn cậu cũng nên tìm mục đích chính đáng mà sống đi.
- Hiện tại tớ đang sống để chờ bố mẹ tớ chết. Khi đó tớ sẽ có thể sống theo cách của mình.
- Nặng nề quá đấy. Cậu nên thay đổi đi, nghĩ đến những việc tươi sáng hơn, cười nhiều hơn và tự tin vào bản thân đi, Mỗi ngày một tí, rồi cậu sẽ thấy cuộc sống này vui hơn nhiều. Đừng suốt ngày ủ rũ lẩn tránh ánh mắt của mọi người nữa.
- Nếu một người không thể nhìn thẳng vào mắt bố mẹ mình, thì làm sao có thể nhìn thẳng vào mắt người khác đây?
- Sao không thể nhìn thẳng vào mắt bố mẹ mình chứ?
- Vì nếu làm như vậy, họ sẽ chỉ thấy trong mắt tớ sự vô cảm, chán ghét và căm hận. Mà thôi, bọn mình lại nói chuyện theo kiểu những người không bình thường rồi. Nghe cứ như hội thoại trong sách ấy. Người bình thường đâu có thế. Uống hết cafe đi kìa, hôm nay nắng đẹp. Em phục vụ lúc nãy cũng dễ thương nhỉ? Hình như có kiểu tóc mới. Đằng kia kìa.
Friday, January 23, 2015
Cứu rỗi
Tôi đã từng cho rằng mình có khả năng đặc biệt, và một trái tim đặc biệt. Bởi vậy mà tôi là người thật đặc biệt, đứng trên số đông xung quanh mình.
Tôi đã từng cho mình cái quyền bước chân vào thế giới của người khác, dù cho thế giới đó ko dành cho mình. Tôi lao vào nơi mình ko hề biết trước, chỉ vì tin rằng trực cảm nhạy bén của mình là thừa đủ để đương đầu với bất kỳ tình huống nào.
Tôi đã từng ảo tưởng rằng mình có thể cúi xuống, vùi mình vào bùn đen để cứu rỗi một vài người. Tôi tin rằng mình chính là ánh sáng, là trí tuệ tối thượng có quyền năng thay đổi tất cả, từ bản chất con người, lề thói xã hội, đến định mệnh của một cuộc đời.
Tôi đã từng hứa với một người, rằng tôi sẽ mãi là thiên thần hộ mệnh của người đó.
Thế rồi tất cả sụp đổ.
Tôi nhận ra mình ko phải là ánh sáng. Nhận ra mình chẳng có chút quyền năng tối thượng nào. Nhận ra tất cả những hành động bột phát kia bắt nguồn từ nối sợ hãi sâu thẳm của bản thân, rằng mình chỉ là vô nghĩa.
Giờ đây tôi nhận ra mình còn chẳng thể tồn tại trong thế giới của chính mình. Đó là sự thật mà bấy lâu tôi vẫn luôn trốn chạy.
Tôi chỉ là một màn sương vô hình, lang thang vô vọng qua từng thế giới, từng kiếp người mà ko tìm đc chỗ dừng chân cho mình. Ko lý tưởng, ko mục đích, ko tình yêu.
Tôi mới là kẻ cần được cứu rỗi.
Tôi đã từng cho mình cái quyền bước chân vào thế giới của người khác, dù cho thế giới đó ko dành cho mình. Tôi lao vào nơi mình ko hề biết trước, chỉ vì tin rằng trực cảm nhạy bén của mình là thừa đủ để đương đầu với bất kỳ tình huống nào.
Tôi đã từng ảo tưởng rằng mình có thể cúi xuống, vùi mình vào bùn đen để cứu rỗi một vài người. Tôi tin rằng mình chính là ánh sáng, là trí tuệ tối thượng có quyền năng thay đổi tất cả, từ bản chất con người, lề thói xã hội, đến định mệnh của một cuộc đời.
Tôi đã từng hứa với một người, rằng tôi sẽ mãi là thiên thần hộ mệnh của người đó.
Thế rồi tất cả sụp đổ.
Tôi nhận ra mình ko phải là ánh sáng. Nhận ra mình chẳng có chút quyền năng tối thượng nào. Nhận ra tất cả những hành động bột phát kia bắt nguồn từ nối sợ hãi sâu thẳm của bản thân, rằng mình chỉ là vô nghĩa.
Giờ đây tôi nhận ra mình còn chẳng thể tồn tại trong thế giới của chính mình. Đó là sự thật mà bấy lâu tôi vẫn luôn trốn chạy.
Tôi chỉ là một màn sương vô hình, lang thang vô vọng qua từng thế giới, từng kiếp người mà ko tìm đc chỗ dừng chân cho mình. Ko lý tưởng, ko mục đích, ko tình yêu.
Tôi mới là kẻ cần được cứu rỗi.
Monday, January 12, 2015
Nowhere
Thật kỳ lạ làm sao, khi ta ngồi một mình trong quán cafe một buổi chiều đầu tuần uể oải, cố nuốt trôi những ức chế trong công việc, gia đình, trong cả những điều trái khoáy hàng ngày nhìn thấy. Thêm vào sự tình ấy 1 chút cô độc và những mảng ký ức không đầu không cuối về một cô gái nhỏ bé ta từng quen và quan tâm thật nhiều trong một câu chuyện tình dang dở cách đây hơn 2 năm, là đủ để khuôn mặt 25 tổi hơi trẻ con của nhân vật tự sự này những đường nét căng thẳng, mệt mỏi, thất vọng, đau khổ, như thể anh ta vừa bị cả thế giới này đè ra hãm hiếp.
Nhạc trong quán chuyển sang Beautiful của James Blunt. Phù hợp một cách đáng sợ, cái chất giọng chứa đầy tan vỡ, cái giai điệu khát khao mà thật u uất ấy. Dòng âm thanh trôi tuột nhẹ nhàng từ vành tai qua màng nhĩ, xuống thẳng khí quản vào trong buồng phổi, khiến ta gần như ngạt thở, toàn bộ cơ thể chỉ chờ có vậy để có thể sụp đổ xuống chiếc ghế nệm của quán.
Phải rồi, Vỡ nát. Đó là trạng thái thực sự của nhân vật tự sự. Anh ta đã cố găng che đậy nó một cách vụng về bấy lâu nay. Anh ta tự hỏi liệu trạng thái ấy có quá lộ liễu với mọi người xung quanh? Khuôn mặt anh, đôi mắt anh thật khô khốc như lúc nào cũng chỉ chực tan thành từng hạt bụi. Nhưng liệu khi nhìn vào anh từ góc nhìn của người thứ 3, họ thấy gì? Một người đàn ông lúc nào cũng đau khổ, hay một đứa bé con lúc nào cũng sẵn sàng òa khóc?
Anh thấy trạng thái của mình ngay khoảnh khắc ấy thật kỳ lạ. Nửa như muốn có 1 ai đó ở bên cạnh mình ngay lập tức để có thể tựa vào và ngủ gục, nửa như muốn tàng hình ngồi mãi nơi đây để được cả thế giới này lãng quên. Cả 2 ước muốn đó đều là vô vọng.
Nhạc trong quán chuyển sang Beautiful của James Blunt. Phù hợp một cách đáng sợ, cái chất giọng chứa đầy tan vỡ, cái giai điệu khát khao mà thật u uất ấy. Dòng âm thanh trôi tuột nhẹ nhàng từ vành tai qua màng nhĩ, xuống thẳng khí quản vào trong buồng phổi, khiến ta gần như ngạt thở, toàn bộ cơ thể chỉ chờ có vậy để có thể sụp đổ xuống chiếc ghế nệm của quán.
Phải rồi, Vỡ nát. Đó là trạng thái thực sự của nhân vật tự sự. Anh ta đã cố găng che đậy nó một cách vụng về bấy lâu nay. Anh ta tự hỏi liệu trạng thái ấy có quá lộ liễu với mọi người xung quanh? Khuôn mặt anh, đôi mắt anh thật khô khốc như lúc nào cũng chỉ chực tan thành từng hạt bụi. Nhưng liệu khi nhìn vào anh từ góc nhìn của người thứ 3, họ thấy gì? Một người đàn ông lúc nào cũng đau khổ, hay một đứa bé con lúc nào cũng sẵn sàng òa khóc?
Anh thấy trạng thái của mình ngay khoảnh khắc ấy thật kỳ lạ. Nửa như muốn có 1 ai đó ở bên cạnh mình ngay lập tức để có thể tựa vào và ngủ gục, nửa như muốn tàng hình ngồi mãi nơi đây để được cả thế giới này lãng quên. Cả 2 ước muốn đó đều là vô vọng.
Subscribe to:
Comments (Atom)
