Thursday, July 30, 2020

First trip with LSD: through cosmic night into miraculous sunrise (22/8/2017)

Male, just turned 28, been detached from chaotic social life for a year, leaving a well-paid whole-time-occupying job, moving to a rather quiet peninsula which lies between the sea and the beautiful city of Da Nang. I live here alone without any stable job, intend to take it slow and relax to explore time, freedom, my mind, and what lies ahead. 

In order to do that, I had to lie and escape from my parents' supervision at home (life is not so free in a south-east asia country, huh?), accept the fall of a relationship and let a cute naive girlfriend go, as I could never grant her the ulimate wish in her life: getting married and build a small happy family. It is not a thing to do, when you have passed through all desires, all illussions in life: you see clearly that all those common worldly mindsets about career, responsibility, power, pride, love, family, future are just meaningless. You are left on your own as a single human being, navigating through life as part of a infinite and mysterious cosmos. What would it mean? What is the point of living? What is there to look forward to? Longing for answers to those questions, one would cease to be manipulated by society, one would gradually get out from thick layers of hipocrisy to be one's true self. 

Having said that, my detached life as a truth seeker did not go all easy and smooth. My mind was still too used to worldly habits, being heavily affected by worldly thoughts and flickers of desires. I would spend most of the day reading news, scrolling through social media, and stuck in a loop of a thousand toxic thoughts. All plans on yoga and meaditation never get excecuted. I became immobile in loneliness and confusion, lost motivation and inspiration, and seemed to make no progress. 


That was when a friend called me up to see if I want to grab some LSD tabs. So right before 28th birthday, I rode a thousand kilometers to Saigon to take a hold of my first psychedelic substance in life. After some quick research at home of how to see Lucy in the Sky with Diamonds (good information could be found here), I just waited for the right time to set off, and it was yesterday evening when my ego fell low, my mind fell deep into endless thoughts about life and destiny. I took a square at 9 pm before washing dishes and bathing, and the trip began, leading to an extremely stunning experience I had never had in life. Below I shall try my best to describe it.



THE TRIP





1. First glance: the trip begins before you really notice


After 60-75 minutes LSD would take full effect, but about 20-30 minutes after taking the tab, it has already affected me (this I only realized long afterwards). Some of the greatest blocks in my mind seems to start trembling and slowly unknot. First action that marks it was I tried to contact my ex (not successfully because I had deleted her number long ago so I would not interrupt with her new life in any circumstance), not to say I'm still in love like a mere drunk on acoholic, but to share my thoughts about our relationship last time. We never really ended it properly, and since she has not matured spiritually, I did not have much chance to talk with her hearts to hearts, explain to her what was wrong, tell her why she hurt me really bad, why I hurt her so bad, and assure her everything is gonna be alright for each of us. 

Along with that is some other changes in mind about postition in life, new points of view, accompanied by mild distortion in feelings and vision. 


2. Door is open: enormous flows for feelings and visions. 


Right, after about 75 minutes, the psychedelic substance takes the wheel, I fully open my living room balcony, turn off the light, and here it comes! 

My mind seems to greatly expand in all dimensions. Feelings arise like strong continuous waves, washing off all mental blockages, leaving me so light, so fresh and free. I laugh out loud several times like a maniac upon this new experience. 

And visions, I only notice the changes when stepping out to my balcony, looking at the bushes down at the green field below. They are like mashmallow clouds tripping in the sky when you look out of your plane windows. then the patern multiples, swaying from side to side, occupies my entire vision. And the lights! All hundreds of kinds of colorful light dots keep on blinking and multiplying, together with the clouds, leaving me mesmerized as I fell into an abyss of infinite cosmic kaleidoscope. 

My mind begins to sway, my soul begins sway, my body begins to sway, dancing like a child with my cosmic background music, interrupted by human life noises around, interrupted by the trance music playing on rooftop of Novotel night club 2km away across the river. 

Hanging onto the fence of my balcony, I feel like The Joker from that movie Dark Knight by Nolan. I can understand how he feels, I can synchronize with his mind. I am him from the inside. That character must be high on LSD for sure. I am so hyped on the deck of a bizarre space ship and the night is still so young!


3. Peak: Am I a superman or a mahatma?


The peak came around 2 hours into the trip. It begins when I sit down and apply anti-mosquito cream for the whole night ahead, opened to nature. The cream happens to be Remos by Mentholatum, ecstatically warm with a smell of herbs. I apply it to my limbs and then to my whole face and neck. This is the best decision ever! 

The warm cream brings feelings as if my outer self are being peeled of, starting from the face down to neck and whole body. And then an overflow of energy explode from my inside. Immediately I position myself in quarter-lotus posture for meditation, closed my eyes in ecstacy as the miraculous energy flows up my spine and radiates into so many branches like a giant tree. And visions. The moment I close my eyes, mental visuals expose a whole different, cartoon-like, spitiual world where I have a deep greenish blue body and the tree of energy inside it is glimmering with silver and gold. I gradually adjust my posture and breathing so the flows would not be blocked, and it errupts like countless rays of fireworks on my shoulders and around my head. There would be no words that could explain this experience. I just sit there smiling, breathing in the herbal air, closing my eyes and trembling in ultimate happiness. 

After a while, I walk around again in and out of the living room. Inside is my spiritual world and outside is the cosmos, separated by a threshold now fully opened. Examine my body with a new sensation, feeling a new energy in every step, I picture myself as a half-superman, half-mahatma and again sit down in the magical room, looking out to the starry night and feel like I'm meditating on a Himalayan peak. I am enlightened...

This brings about a strange feeling of melancholy, as if I have surrendered myself to become one with unity, but at the same time also lonely because no one else would share with me this experience. I have got to go through so much, droping so much, turn down so much in life to trade for this moment but only to be accompanied by loneliness. I feel like Hancock by the end of the movie starring Will Smith. I guess it is currently my true self. 


4. Tripping: We are all naked children of the cosmos


After the amazing discoveries at peak which last 1-2 hours, things sliding slowly, leaving my soul tripping like a robe of silk in the threshold betwween my spiritual world and that of the universe. It's peaceful, it's like a floating lucid dream in the middle of magical northern lights.

I lie flat on my belly, turn my head aside to see the image of bokehs from the distant horizon fragmentarily reflected on to the ceramic tiles, right at the side of my eyes. Zooming in, I'm amazed how deep I can go, further furthemore, right into a single particle of light. So tiny, so subtle, so fragile and beautiful. 

Now everybody has been sound asleep. No more vehicles, no riverboats, no more speech, now more disco music and laser light that pierce the night. It is then that I realize how noisy a creature we are. We talk a mouthful surely, but worse are our machines and their artificial noises, so overwhlelming and intolerable. It's like a group of instruments playing out of tone with the ochestra of universe. Ignorant and selfish, this group deceive themselves that they are playing so well and go on louder and non-stop, drowning out all beautiful, hamornious melodies and rhythms of others. 

Even the tick tack of a table clock has become so annoying. That is not the sound of time, just an absurd artificial mechanism trying to poorly immitate time. I turn mine off so as to listen and appreciate every breath of earth, every true step of time. As I lie there but floating somewhere else, countless voices are singing for me, so gently. They are crickets, frogs, ducks, mouse, owls, rossters, winds, and many more. I have had so many sleepless nights but never paid attention to their song, if one did, one would always be able to fall asleep so peacfully in this Earth music.

With magnified eyesight now I can see a few owls scouting around, flying from bushes to trees to top of the streetlight posts, all soundlessly blended into the atmosphere like wizards with a cloak of feathers flying in the mystic world. Here and there a mouse would sneak out of a bush, and I even see a strange creature with body of big cat but a very weird head strolling alongside the road under yellow light. All of these interesting neighbours only show their present when night is thick and humans are not around. 

Stars twinkle high above the deepest night sky, as I walk out and lying on the top of the balcony fence. It makes me feel so opened, so naked right in front of the entire cosmos. Everyday, every moment, and in this very nick of time, Earth and all its inhabitants are floating in the middle of an endless space filled with stars and darkness. We are constantly directed into the cosmos, while each and every members of it are constantly watching and holding us in a gentle embrace. We human are just another children of the cosmos, how could we be so loud and selfish? How could we be so occupied by stupid civilzed life and so ignorant about the real world around and above? How could we contaminate Earth day by day and lead it into complete destruction? How could we disrespect our true home, our loving Mother? We are so blind and deaf.


5. Daybreak: I'm a peaceful creature 


I become the stone of a human left unspoken in front of the universe, waiting for the sun. LSD effects are fading together with the Orion ring above my head, but the experience is still so overwhelming in my mind. The sky from deep darkness gradually turns into a veil of blue silk, brushed up here and there with elegant strokes of thin white clouds and glorious orange rays of the rising sun. 

Through this night trip I have been able to unknot some greatest blockages in mind, and attained some important answers for the future ahead. During a few waking monents I tried to write down some notes even though my vision could not forcus on the writings on paper and tended to go completely blur. Nevertheless, later during the day, I check again and they are not so bad, somehow remind me of the feelings and answers I got from my true self.



6. Completed with a physical trip: the wilderness in new light


After daybreak, I really cannot tell if Lucy is still in the sky, but the trippy feeling still exists. It makes me become more adventurous, so I took my motorbike out and ride to the nearby mountain pass. Second best decision ever! 

Normally I'm a tough rider and always rolling in high speed, pushing the bike to roar in full potential, but not today. I cannot tolerate artificial sounds anymore and try to keep it down as low as possible so the nature can show its beautiful present. 

On the way I see an old couple cruising side by side on two bicycles, a little girl wearing an oversized hat sitting behind the man, looking around at the trees and morning light. Everything is so queit and I know that is true happiness. The city is waking up with some early morning people getting out of their house for a walk in peace before the clock ticks again. Those people look ever so lovely and I love them all. I feel love and appreciation in the atmosphere but I need to hurry before noises and contaminations strike back. 

After 45 minutes riding through the city and along the beach, I've reach the green mountains and oh man, how beautiful they are. Everything appears in a new light to me, trees and flowers and clouds and birds, bees and grasshoppers and ants and berries. I just want to let go of my bike and spread my arms wide to fly with the winds. Warm smell of herbs calmly leads me up the zig zag road on mountain's side, but I just have to stop so many times to appreciate the view and surrounding vegetation. It feels like I've been looking at them through a blurr pair of goggles all these years and only now are those gone, everything is in full HD, so pure and fresh.


Mountain pass

Solo trip to nature

Morrning wings
Red berries glimmering in the bush

Beauty in every step

Can you see my bike?

Human life is so tiny far below. I'm high in the purest sky.


That is how my memorable trip ends. I feel so grateful to be right here, right now. I feel so lucky that my peninsula is the best location, my balcony is the best place, and last night was the best time for the best LSD experience I could have. Just love it.



Experience Sum-up

My tripping space
Day view - Greenfield
Day view - night club across the river


1. Doses: 

A square tab normally contains 80-120 microgram of LSD or 1P-LSD, depending on vendors. The threshold dose for full swing of effects varies from 200-500 microgram depending on each individual (of American body size, which is basically twice my size). However, you should start with 2/3 (two thirds) of the dose to get used to it before going all in. To me, one tab is already enough for a wonderful trip. Next time I will experiment with higher dose. Keep in mind that when the dose is high enough, users may feel the loss of ego, which is a tremendous experience not suitable for those unprepared. 

2. Alone or in group? 

I myself think LSD trip is meant to be for individual experience, or at most for you and another closed partner only. Whatsoever, I recommend you not talk during the whole trip, or at least minimize speech so that you can listen to the universe and to your soul. If necessary, try sending messages with your phone (writing texts on paper to pass in group shall not be effective, I could not read papers but can read messages on the phone). 

During the first phase of the trip, overwhelming thoughts, senses and awareness may cause confusion and hallucination but don't be afraid. Follow through and explore your mind. If necessary, communicate with a friend as mentioned above.

3. Spirituality: 

Learn to appreciate aloneness and be comfortable with yourself. Try to detach from social life once in a while to find your true self and be aware of your biggest questions: who you really are, what you really want, what you really need, what is the meaning of life? Learn to be sensitive and be mature in terms of mind and spirit. Have some basic ideas about mediation, yoga, and enlightenment. All of this would contribute to a great trip with the help of LSD.

4. Place  and time: 

You should find a comfortable and familiar place to trip. However, don't stay in closed space. Find some place that is opened or half opened to nature. The place inside is for you to calm down and explore your body then your inner self, the outdoor nature is for you to explore the surrounding cosmos. Respectively, these two activities are different and would bring about visions of the inner, spiritual world and the outter, cosmic world. Eventually if you go deep enough in both directions, these two worlds will merge.

The psychedelic effect would last roughly 8-10 hours, which is fading in the end. For timing, I prefer an interval when you can sense the transformation of the world from human-occupied to nature-occupied, from noisy to quiet, from darkness to light. All these changes would bring different viewpoints to enrich your exploration. 

5. Music: 

Music is very important medium to guide your trip. However, don't let it take full control. Choose some cosmic music that is mild and gentle to become the cushion that paves the road for your train of thoughts, and creates the threshold for your soul to float out. During my trip I listen to 03 sound tracks below. Would prefer the first track to be played twice, then the second track, then the last track, then repeat first and last tracks one more time.


6. Body temperature

Since the experience is stunningly overwhelming, it could easily affect your body system. Prepare cool drinking water, a towel, a coat, and a blanket/ sleeping bag to get ready for any overheat or sudden fall in body temperature. You certainly would not want to get sick.

7. If hungry: 

Best thing to eat is fruits. My favourite is honeydews. They taste just like morning dew that is sweet like honey, but not too sweet. Besides, the nicest drink should be some herbal tea which I did not have during my trip. Next time going to big city I shall to grab the African Sunrise tea (I don't really remember the name though) from Coffee Beans, or something like that. 

8. Transportation: 

Due to distorted and blurred visions, do not drive or ride unless the effects have nearly varnished. Riding bikes on long trips has been my hobby for a long time, and riding has become my second instinct, but at times during my mountain trips of the next day, I feel very sleepy and at one point nearly tripped into the sewage drain by the side of the road. Luckily I steered clear thanks to experienced reaction. If you are not comfortable with riding or driving but really gotta move while on LSD, have someone sober to give you a ride, or just simply walk. 



That's it. I have many many things to say, but right now all above is what I could materialize into words.

Life itself is a trip, let's explore and live a nice one! :)





Khóc (20/8/2017)




Hồi năm 2013, tôi xin nghỉ phép một tuần, bỏ lại công việc bộn bề vô nghĩa sau lưng để ra Côn Đảo một mình tìm sự thanh thản.  Khi tham gia tour lặn scuba diving ngắm san hô trong chuyến đi đó tôi gặp David, một cậu thanh niên người Thụy Sĩ, đang trên đường đi bụi qua nhiều đất nước trên thế giới. Tuy mới 20 nhưng David có ngoại hình khá to con và già dặn, đi cạnh cậu ta mà tôi thấy mình chỉ như một thằng nhóc mới 16 tuổi. 

David kể cậu vừa mới hoàn thành nghĩa vụ quân sự và muốn đi du lịch nhiều nơi để trải nghiệm cuộc sống trước khi vào đại học. Cậu ghét chiến tranh và nhất quyết không động vào súng ống, nên được sắp xếp những vị trí có ít tính bạo lực nhất trong quân đội như trực ban, và thu xếp nhu yếu phẩm. Ở Thụy Sĩ thì chuyện đó là khả thi. Tôi đã khá ngạc nhiên và hỏi dù có làm những công việc bên lề thì người lính nào cũng phải được huấn luyện cơ bản với súng đạn chứ? David đáp rằng, ừ, có lẽ thế, nhưng tao nhất quyết không bao giờ cầm súng và nói với chỉ huy rằng nếu bắt tao phải thao tác với súng đạn, lỡ có tai nạn gì xảy ra cho mọi người xung quanh thì đừng có trách tao. Ở Thụy Sĩ, người ta có quyền phản bác và bảo vệ lựa chọn cá nhân của mình như thế. 

David là người rất độc lập, chỉn chu và đáng tin cậy. Cậu có vẻ rất thoải mái vì không phải đeo đồng hồ đeo tay. "Mày biết không, tao không đeo đồng hồ đeo tay vì đang trong kì nghỉ. Chỉ khi đi nghỉ thì tao mới tháo đồng hồ." Cậu thanh niên này là người mạnh mẽ và yêu thiên nhiên, luôn mang theo mặt nạ gắn ống thở và theo tôi ra bãi biển vắng gần sân bay để lặn ngắm những đám cá nhỏ lấp lánh bơi nép vào các khe đá. Tuy nhiên, điều làm tôi bất ngờ nhất là khi nói chuyện với David về phim ảnh, và nghe kể rằng cậu đã khóc khi xem bộ phim "Life is beautiful" của Roberto Benigni. Tôi cũng đã xem và biết đó là một bộ phim hài cảm động nói về số phận của những người Do Thái trong Thế Chiến II, nhưng chẳng thể tưởng tượng rằng một thằng thanh niên lại có thể khóc vì bộ phim ấy. Và David còn nói với cậu thì khóc khi xem một bộ phim hay đọc một cuốn sách là việc vẫn thường xảy ra, không có gì là lạ. 

Còn tôi thì cho rằng đó thật là một việc quái đản đối với một người đàn ông, vì nước mắt thể hiện cho sự mềm yếu. Hồi ấy tôi là một thanh niên trẻ khá tự tin vào khả năng tự thân vận động và bươn trải của mình trong cuộc sống. Trong đời mình tính tới thời điểm đó, tôi mới chỉ khóc vài ba lần ít ỏi, tất cả đều vì cảm thấy bản thân mình bất lực trước hoàn cảnh. Nhưng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa, tôi đã ngày càng mạnh hơn, tự chủ hơn và hiểu được chính mình. Sẽ không còn sự bất lực, chỉ còn một tinh thần sắt đá tiến lên phía trước và quyết tâm làm chủ số phận. Đó là cách sống của một thằng đàn ông, và nước mắt sẽ chỉ dành cho kẻ thua cuộc yếu đuối. 

Thế rồi bẵng đi một thời gian, tôi đạt được tất cả những mục tiêu đã đặt ra cho cuộc sống, sự nghiệp, và cả tình yêu, nhưng cuối cùng chỉ tìm thấy trong lòng mình cảm giác hụt hẫng và trống rỗng. Đó là lúc tôi quyết định từ bỏ mọi ham muốn vô nghĩa, bước ra khỏi cuộc đua tranh phàm tục bấy lâu nay, và tìm kiếm mục đích thực sự trong cuộc sống. Sự nghiệp tiêu tan, tình yêu sụp đổ, đó là những hệ quả tất yếu khi một người quyết định rút ra khỏi guồng quay của xã hội. Tôi chỉ còn lại một mình, nhưng không hề lúng túng hay lo sợ. Tôi biết mình đang đi đúng hướng. 

Thế rồi một ngày trong cuộc sống đơn độc mới, tôi nhận ra mình bắt đầu khóc. Tôi thấy mình bỗng nhiên dễ bị xúc động hơn rất nhiều khi xem phim hay nghe nhạc. Chỉ một bối cảnh, chỉ một giai điệu hay ca từ thôi, cũng có thể khiến tôi bỗng nhiên rơi lệ. Đó thực sự là một bất ngờ, dường như trong tôi đã có thứ gì đổi khác. Đây không phải là những lệ vì hoàn cảnh của bản thân, vì cảm giác cô đơn hay bất lực, mà là những giọt lệ của sự đồng cảm sâu sắc. Tôi bỗng thấy mình hiểu thấu cảm xúc của một con người khác dù chỉ là hư cấu, hiểu thấu cảm xúc trong một tiếng nói, một ca từ, một giai điệu. Những cảm xúc ấy mang lại nỗi đau, niềm hạnh phúc, hay sự xoa dịu trong chính tâm hồn tôi, như thể nó đã hòa vào làm một với những câu chuyện trong phim, hay với tâm hồn tác giả của những bản nhạc. 

Có lẽ mọi thứ bắt đầu lúc tôi xem bộ phim Inside Out của Pixar và rơi lệ khi Bing Bong vừa vẫy tay nhắn nhủ Joy hãy thay mình đưa Riley lên mặt trăng (take her to the moon - ảm chỉ cảm giác lâng lâng vì hạnh phúc), vừa dần dần tan biến vào hư vô, vĩnh viễn biến mất. Sau đó nước mắt lại rơi khi tôi nghe từ "sayounara" (từ biệt) được cất lên trong ca khúc Itsumo Nando Demo kết thúc bộ phim anime Spirited Away. Rồi đến những cảnh quay về thời niên thiếu của Wonder Woman trên hòn đảo tách biệt với loài người. Tiếp đó là nhiều cảnh phim hay giai điệu khác nữa, thi thoảng xuất hiện và lập tức khiến cảm xúc dâng trào lên, khiến khí quản nghẹn đắng và mắt lại ngấn lệ. Dường như tâm hồn tôi đã trở nên tinh tế và nhạy cảm hơn một bậc so với trước đây. Ban đầu tôi nghĩ nó xuất phát từ nỗi đau và sự cô đơn sau khi mối tình có lẽ là cuối cùng trong đời mình sụp đổ, nhưng qua thời gian tôi nghĩ còn có thứ gì sâu xa hơn thế đã tác động tới tâm hồn mình sau một quãng thời gian tách khỏi vòng xoay nhiễu loạn của xã hội và có nhiều thời gian hơn để suy tưởng về loài người, về thế giới, về tạo hóa và vũ trụ. 

Hơn bao giờ hết, tôi đã hiểu những giọt nước mắt của David không phải là thứ gì mềm yếu, kém nam tính, mà là biểu hiện của nhân tính, của một tâm hồn đẹp và nhạy cảm, chưa bị xơ cứng và chết đi trong cõi nhân sinh đang ngày càng phù phiếm, giả tạo và ác độc của con người. Gần đây nhất, tôi đã khóc khi xem bộ phim anime "Nausicaa of the valley of the wind" năm 1984 của Studio Ghibli. Khóc cho Trái Đất, khóc cho sự ngu dốt và cuồng điên của nhân loại, khóc vì chẳng thể đóng góp được gì nhiều để thay đổi những gì con người đã, đang, và sẽ làm với Đất Mẹ và mọi sinh vật của tạo hóa xung quanh mình. 

Nếu mọi người đều có thể xem và khóc trước những bộ phim như "Life is beautiful" hay "Nausicaa of the valley of the wind" thì có lẽ mọi thứ trên hành tinh của chúng ta đã có thể trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.



Sunday, February 26, 2017

Dòng thời gian

Phật tử viết một lá thư gửi người yêu cũ. Nhắc nhở cô gái ấy về sự tàn nhẫn của thời gian. Khuyên cô hãy tập trung cho hiện tại và những ước mơ của mình. Đừng lãng phí thời gian để cố nối lại liên lạc với người yêu cũ.

Cô gái trẻ trả lời. Đừng bắt em phải làm gì cả. Nếu ngày hôm đó cái tôi của em không quá lớn, thì có lẽ mọi chuyện đã khác rồi phải không? Vì lỡ biết anh đã từng yêu một người quá nhiều. Vì cái tôi của em không thể chấp nhận được điều đó, mà dẫn đến mối tình đổ vỡ của chúng ta? Từ ngày đó em vẫn luôn hy vọng và chờ đợi điều gì đó từ anh. Em xin lỗi vì đã làm phiền, khiến anh khó chịu. Nhưng từ giờ sẽ không như vậy nữa. Đừng bắt em phải làm gì cả. Chuyện chồng con là chuyện của em. Khi tình cảm đến thì em sẽ tự mình nhận biết.

Phật tử thở dài.

Đến khi nào thì em mới hiểu được... sự vô thường của dòng thời gian? Em sở hữu người trong hiện tại thôi chưa đủ, em còn muốn sở hữu cả quá khứ và tương lai. Tình yêu vốn chỉ là hỗn hợp của những cảm xúc nhất thời bùng phát, duy trì những bùng phát ấy đã là điều kỳ diệu, vậy mà em còn muốn kéo dài nó về cả hai đầu vô tận của quá khứ và tương lai? Em đã quá tham lam khi muốn một thứ hữu hạn trở nên bất tử, vô thủy vô chung, để thỏa mãn cái tôi của mình.

Đã là một Phật tử, thì chỉ có thế dành cho em hiện tại. Anh ta không thể nói trước về tương lai, anh ta biết không thể phủ nhận quá khứ, nhưng cũng biết con người ở quá khứ đã không còn tồn tại. Vì thời gian mang đến sự vô thường. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua, đã có biết bao sự việc xảy đến: một âm thanh, một tia nắng, một dòng suy tưởng, một cái rùng mình. Chỉ trong một khoảnh khắc ấy, con người đã tiếp nhận bao trải nghiệm mới và vì thế mà thay đổi, anh ta đã không còn là cái người trước đây một khoảnh khắc nữa.

Thế nhưng cô gái trẻ, đặt cái tôi của mình quá lớn, đã yêu cầu Phật tử phải đưa ra những lời hứa mơ hồ và giả tạo về tương lai, để cô được an tâm và chắc chắn tình yêu kia là thật. Phật tử chẳng thể làm được điều đó, vì thực sự anh ta đâu thể biết chuyện gì sẽ xảy đến với chính mình trong tương lai. Anh ta chẳng thể đút tay vào túi áo và lấy ra một lời đảm bảo nào để xoa dịu trái tim người con gái. Và khi cô nói mình quá mệt mỏi và không thể chịu đựng được những gì anh từng có, những gì anh từng viết để lưu lại quá khứ với người con gái khác cách hiện tại đã hai năm, bốn năm, thì Phật tử nhận ra mình sẽ không bao giờ có thể làm hài lòng cô gái ấy.

Đến bao giờ em mới hiểu được... sự vô ngã trong mỗi con người?

Phật tử ngẩng nhìn vòm trời bao la, lắng nghe tiếng chim chích chích chuyền cành giữa đám lá cây xanh mướt. Cũng phải thôi, phật tử chỉ có thể nói ra sự thật và vì thế mà em sẽ cảm thấy những gì anh ta có thể cho đi thật nhỏ nhoi, ít ỏi và ích kỷ so với người khác, so với những gì em đáng được hưởng. Cũng phải thôi, xét cho cùng thì có mấy người có thể yêu nổi một Phật tử?

Thời gian là một dòng chảy tàn nhẫn. Trong dòng chảy của nó, những lớp áo lộng lẫy, những mặt nạ bóng bẩy, những lời nói ngọt ngào dần bị rửa trôi đi, chỉ còn lại mỗi con người, nhận ra mình đã trở thành một kẻ thất bại thảm hại đến nhường nào. Giờ đây em đã sở hữu được quá khứ của anh ta, vì chính em đã trở thành quá khứ. Em có được hài lòng chưa? Chắc chắn là chưa, vì lòng tham của con người vốn là vô tận. Sao em có thể thấy mình trọn vẹn khi chưa thể nắm bắt cái vô-cùng?

Em còn ngồi đó chờ đợi điều gì nữa? Liệu có phải em mong cả vũ trụ này sẽ biến đổi để thỏa mãn suy nghĩ của em? Hãy đi tiếp đi, cho tới khi nhận ra mọi chuyện.


----

Giờ đây với Phật tử thì quá khứ đã lùi xa. Anh ta tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn. Những nhánh cũ đã hợp chung đường rồi lại tách ra như gân lá. Nhưng anh biết lẽ đời phải thế. Những đường gân nối đã tạo nên anh nhưng cũng không còn là anh. Một mình bước đi với bản thể vô ngã trong cõi vô thường, anh ta biết mình nên mỉm cười với quá khứ, chú tâm vào hiện tại, và sẵn sàng đón nhận mọi biến động vô định của tương lai.

Gân lá có thể hữu hạn, nhưng tới lúc lìa cành, nó phải biết thả mình vào không gian vô hạn.




Friday, January 20, 2017

Tình ca chết chóc Death Metal

Những cánh chim rời nơi ẩn náu
Nắng đã lụi tàn
Bóng tối trườn trên mái vòm rêu phong
Luồn qua đồng hoang quằn quại
Cây cỏ điên dại gào khóc trong đêm
Như thể biết rằng
Ta luôn mơ về em

Đóa hồng đen bất tử rực cháy lên rồi biến mất
Bụi tro khô khốc hòa vào gió
Bay trên dòng ký ức nổi sóng cuộn trào
Nát vụn giữa những kẽ tay.

--


Friday, September 2, 2016

Tâm lý người Việt

Ngày 1/9 vô tình có mặt lúc sáng sớm tại địa điểm đối diện chùa Trấn Quốc. Lơ ngơ ngồi nhìn dòng chữ Trấn Quốc Cổ Tự người ta treo, nghĩ ngợi mông lung 1 hồi mới nhớ ra hôm nay mùng 1. Nghĩ thêm nữa về 2 chữ Trấn Quốc, chợt thấy truyền thống của dân tộc có lẽ ko hẳn là dựng nước giữ nước, mà chỉ đơn giản là truyền thống chịu đựng đô hộ và tìm cách giành lại đất nước. 

Cũng vì thế mà ta giỏi đánh nhau hơn xây dựng, giỏi đối đầu hơn đối thoại, và chỉ đồng lòng trong thời chiến khi có kẻ thù chung. Nỗi lo sâu thẳm nhất của ta là nỗi lo mất nước, mất chính quyền chứ ko phải nỗi lo đất nước đang phát triển theo hướng nào. Tâm lý của ta có lẽ chưa bao giờ là tâm lý vững vàng của người thực sự làm chủ đất nước. Đơn giản vì ta chưa được quen với những việc đó. Đến việc tự đặt tên đất nước của mình, ta cũng đi chọn cái tên kẻ ngàn năm đô hộ mình đã gọi từ trước - Đất nước xa xôi ở phía Nam. 

 Nếu thôi ko tự đặt mình ở vị trí luôn ngấp nghé hỗn loạn và mất nước để mà sẵn sàng lao vào chiến đấu giành lại nó, thì liệu dân tộc có thể tìm đc ý nghĩa tồn tại nào khác, thôi thúc vận động nào khác cho chính mình?

Sunday, June 26, 2016

What is Love?

Your Love is beautiful and wild and intensive. But is it true that all you need is love?

You might always said so, love is all you need. But for you actually, only love is not sufficient at all.

Sit yourself down. Keep yourself calm and think about it. Think about what you have always been calling "Love".

Is it love in its purest form? Or is it your definition of love with all attached terms and conditions as if you are bringing along with you a long and firm contract?

Yes it keeps you assured. Yes it keeps your mind in peace.

And you don't have to say it to me, baby. I knew it all, I understand it all... I don't have the love your heart has always been longing for. I am really really sorry it is not here.

You would have to go somewhere else to find the love you want. You would have to go somewhere to find your true happiness.

Farewell sweetheart,

Love you, as always.

Sunday, April 10, 2016

Up in the Air - March 27, 2016

Những chuyến bay mang lại cho ta khoảng thời gian 1-2 tiếng tách khỏi mặt đất, tách khỏi những mối liên lạc chỉ đem lại lo toan. Khoảng thời gian ấy phần lớn tôi dành cho việc ngủ lấy sức để tiếp tục lao vào cuộc đua tranh dưới mắt đất. Nhưng cũng có rất nhiều chuyến bay không thể ngủ được, và gần đây tôi nhận ra ấy là lúc tốt nhất để lại được viết.


-Kẻ chia tay
March 27, 2016: Sài gòn - Đà Nẵng.

Những lúc chỉ có một mình, anh thấy thật thoải mái, nhưng cũng ko tránh khỏi những khoảnh khắc chợt nhớ tới một ai đó, chợt thèm một cái ôm hôn.

Suốt cả cuộc đời này, anh thấy mình luôn là kẻ nói chia tay. Luôn là kẻ bứt ra khỏi một mối quan hệ, dù nó đang yên bình hay đầy sóng gió. Phải chăng anh chỉ là một kẻ hèn nhát, trốn chạy khỏi trách nhiệm hay những gì lớn lao?

Anh không biết câu trả lời. Chỉ biết rằng, không như nhiều người vẫn tưởng, chia tay là một việc chẳng hề dễ dàng cho một trái tim chân thành. Trái tim kẻ chia tay không chỉ đau đớn thổn thức hệt như của người bị chia tay. Trái tim ấy còn phải chịu đựng cảm giác tội lỗi, phải gồng mình chống chọi ngược lại những lẽ thường để có thể bật ra quyết định chia tay. Xét cho cùng, nếu thực sự chân thành thì việc nói lời chia tay cho một tình yêu đâu khác gì việc giết chết một con người? Cả trái tim và tâm hồn thủ phạm sẽ đều như bị xé ra mỗi lần như vậy. Và vết thương ấy liệu em có biết, sẽ quay lại âm ỉ rỉ máu vào một đêm tối mùa đồng, một buổi hoàng hôn nắng hồng, hay lúc đơn độc chống chọi với bệnh tật. Mỗi vết thương cũ là một cơn ác mộng có thể ấp đến thực tại bất cứ khi nào ta lơ là cảnh giác.

Vậy đấy. Vậy mà có những kẻ cả đời luôn làm nhiệm vụ nói ra lời chia tay. Dường như mối tình nào gặp anh cũng đều bị giết chết, kể cả mối tình với em. Em có biết vì sao anh lại như vậy ko?

Vì anh yêu em.



-Club 27
March 27, 2016: Sài gòn - Đà Nẵng.

Tôi thực sự chú ý tới khái niệm "Club 27" khi một anh chàng Vlogger người Việt qua đời với nguyên nhân được kết luận là tự sát.

Thực ra anh chàng đó chỉ nổi tiếng ở mức độ trung bình, với funny Vlog và một vài hoạt động giải trí ko quá ấn tượng. Lý do anh tự sát được cho là do nợ nần chồng chất từ dự án khởi nghiệp công ty tư vấn du học của mình, số nợ khoảng hơn 1 tỷ VNĐ. Cái tôi chú ý hơn, là độ tuổi của anh, hơn tôi một tuổi, khi chết đang bước vào năm thứ 27 của cuộc đời.

Đã có một vài người nổi tiếng hơn từng tự sát khi họ ở độ tuổi ấy. Club 27. Phần lớn họ đều là những người hoạt động trong lĩnh vực giải trí. Trong số đó tôi chỉ biết câu chuyện của Kurt Cobain, chàng nhạc sĩ lãng tử của Nirvana vốn đã phụ thuộc vào ma túy để vượt qua trầm uất trong thời gian dài, một đêm anh viết là thư dài tuyệt mệnh cho người tình rồi để cho ma túy giết chết mình vì sốc thuốc.

Tôi tin rằng, ngoài những người nổi tiếng trong giới giải trí, Club 27 là nơi hội tụ của rất rất nhiều những con người bình thường. Họ cùng đi đến quyết định tự chấm dứt đời mình ở cái tuổi mà người khác cho rằng đẹp nhất và đỉnh cao còn ở phía trước.

Club 27, ở cái tuổi ấy, có lẽ có những người đã nếm trải đủ vị của cuộc sống. Ở cái tuổi ấy họ đã nhận biết moị cay đắng và trớ trêu. Nếu những người khác còn đang đi tìm vị ngọt thì với Club 27, vị ngọt đã trôi khỏi đầu lưỡi rồi. Có lẽ họ đã nhận ra, thực chất đắng cay mặn ngọt chẳng có nghĩa lý gì, trải qua hết rồi thì thế giới vẫn cứ xoay vần theo cách của nó, im lặng và tàn độc ngắm nhìn loài người bươn trải trong biển đêm đi tìm những cảm xúc mà họ khao khát. Khi nào thì họ mới dừng lại?

Matrix.

Trong bộ phim ấy, những con người đã biết sự thật của Matrix, một số quyết tâm quay lại thế giới thực để đấu tranh cho nhân loại, số khác chỉ khao khát quay về thế giới ảo để được sống trong nhung luạ, ăn những món ăn với hương vị tuyệt vời. Họ thà làm nô lệ trong thế giới ảo vì thế giới thực quá khổ sở nghiệt ngã.

Club 27. Họ sẽ là ai trong bộ phim Matrix ấy? Họ vẫn sẽ là chính họ: những kẻ nhận ra sự thật, và rồi tự sát. Họ vốn chẳng còn màng đến những thứ giả tao quanh mình hàng ngày. Nhưng khác với những người đấu tranh, Club 27 cho rằng chiến đấu chỉ là vô nghĩa. Họ đã nhìn qua khỏi cuộc đấu tranh ấy, và cái họ thấy chỉ là sự tận diệt.

Năm nay tôi 27. Bước đầu của năm thứ 27, tôi thấy mình đã có được những gì hằng chiến đấu và mơ ước giành được. Bước tiếp theo, tôi thấy ko còn hứng thú gì với sự sống xung quanh nữa, chỉ có tôi và ước mơ của tôi là tuyệt đỉnh. Đi thêm 1 bước, tôi thấy cả ước mơ của mình hình như cũng chỉ là vô nghĩa.

Club 27. Điều kiện gia nhập của các người, là gì?

Tôi đã định hỏi họ như vậy. Nhưng tôi nghĩ họ sẽ không thể nghe thấy để mà trả lời. Trước giờ tôi đã luôn tin rằng, linh hồn của những người tự sát sẽ cùng nhau đi tới một nơi riêng biệt trên cõi thế gian này. Một nơi ko có bóng của những kẻ yếu đuối bám víu lấy giả tạo, cũng chẳng có những người đầy ý chí đấu tranh.


Sunday, March 6, 2016

Những mảnh vụn từ 4 năm về trước

Tôi thu dọn lại ổ đĩa cứng của chiếc laptop cũ kĩ đã theo chân mình từ năm đầu đại học, rồi tới năm đầu đi làm kiếm tiền. Bất chợt bắt gặp những mảnh blog đã viết mà ko post của 4 năm về trước. Đọc lại, nhớ lại những khoảnh khắc mình đã trải qua.

Chả trách giờ cứ tự hỏi quái lạ, sao mình già hơn bọn xung quanh nhiều thế, kể cả nhiều bọn lớn tuổi hơn mình. Có lẽ vì cũng đã nhìn thấu và vượt qua được nhiều phần sân si của cuộc đời.

Post vào đây như là lưu lại vài kỉ niệm. 


1. Cô bé hẹn gặp tôi khi trời đổ cơn mưa, tôi phóng xe qua dòng người chậm chạp, đến nơi chỉ để nhìn em với một cậu trai khác. Một cuộc hẹn đôi mà tôi là người ngoài cuộc.

Ngày hôm sau em xin lỗi vì ko ngờ tôi đã tức giận. Em phân bua rằng ko muốn tình cảm của tôi và em tiến triển thêm nữa nên đã làm thế với tôi, cũng là để giới thiệu tôi với cô bạn gái cùng phòng. Và em nói em yêu cậu trai hiền lành mà em đã âu yếm cả buổi tối trc mắt tôi.

Ok thôi mình ko gặp nữa, chúc em mọi điều may mắn.

Em về quê và lại nối lại quan hệ với tôi.

"Vì tâm sự với người mình yêu thì có lúc ko thoải mái."

"Thì nhớ anh chứ sao."

"Không iu nhau nữa rồi.Em về quê thì còn iu làm chi nữa".

"Em ko ra HN nữa đâu. Em ở quê lấy chồng."

"Ở đây chán lắm, hay em quay ra HN với anh nhá.Anh đưa em đi chơi nhá, hứa đi."

"Mẹ ko cho đi, em xin rồi nhưng mẹ ko cho đi đâu hết. Cả anh cũng nói mẹ đúng.Sao ai cũng nói mẹ đúng thế nhỉ."

"Anh mua ít sách gửi cho em nhé, gửi cả những nụ hun nhé."

"Qua năm mới em lại ra với anh.Ra làm gì rồi sẽ tính sau."

Tôi những muốn nói thẳng với em rằng: Nếu vì anh mà em ko yêu người ta nữa, thì đừng có làm như vậy. Anh sẽ không bao giờ có thể cưới em.Chẳng thà em nghe lời mẹ ở quê lấy chồng đi thôi, 18 tuổi rồi em còn định phá hoại bản thân thêm bao lâu nữa.HN mà làm chi, ở quê không chịu nổi cảnh thiếu thốn, nhưng ngoài này em đâu có đc sống khá hơn?

Những quyển sách tôi gửi, có lẽ em sẽ không đủ kiên nhẫn đọc hết, có lẽ cũng chỉ vừa đủ cho em bận rộn hết đợt nghỉ Tết này.


2. Em ngồi xuống bên chiếc giường nhỏ mà tôi đang nằm, hai tay nhỏ nhắn chắp lại với nhau tựa hồ như đang cầu nguyện trước cái thi thể của tôi đang ủ rũ phơi bày trc mặt em. 

"Anh biết anh cần gì ko? Anh cần một bác sĩ tâm lý đó."

"Anh phải có mục tiêu cho mình chứ?Anh có biết em đã phải tự sống một mình, một mình lo liệu mọi thứ từ năm 17 tuổi không? Phải đó, từ năm 17 tuổi nha.."

"Em cũng đâu cần có người yêu.Em một mình mà đâu có sao đâu.Em làm việc để lo cho gia đình em mà!"

"Em còn có bạn bè mà. Em ko buồn đâu. Trên đời này chỉ có một người làm cho em buồn mà thôi..."

"Cha mẹ của anh đâu rồi?"

Cả buổi tối mờ sương, em chỉ toàn nói những lời cứng cỏi, và thi thoảng mắng tôi, anh lỳ quá.Chỉ duy nhất một lần em cười khi tôi xin được ôm em trc khi ra về, và đã ôm em thật chặt. Em hát, và em xiêu lòng trước những lời van xin li lợm của tôi, em cho tôi một cơ hội.

Tôi bám vào cái cơ hội ấy để sống tiếp trong 2 tuần. Để có được 2 phút tuyệt vời khi gặp em giữa giờ làm việc, bị véo nhẹ hai cái lên má, và được ngắm nghía khuôn mặt mộc mạc, nụ cười trong sáng cùng mái tóc thề tuyệt đẹp. Để rồi nhận ra mình đang tạo nên một gánh nặng khổng lồ cho một cô gái vốn đã phải oằn người chống đỡ cho cả gia đình nơi phương xa.

Tôi giống như một thân cây tìm đất để bắt rễ, em là đất, nhưng tôi không nỡ bắt rễ vào em.Hãy giữ gìn mảnh đất ấy để rồi một ngày những đóa hoa ly sẽ lại nở và tỏa hương, em nhé. Anh xin lỗi, và cũng cám ơn em rất nhiều, cô gái cứng cỏi...


3. Em là một cô gái nhỏ nhẹ, giọng nói thỏ thẻ, luôn giống như đang nói lên những tâm sự từ sâu trong đáy lòng mình. Người yêu chia tay sau khi đã đạt được những gì mình muốn, 2 tháng, em yêu hắn thật nhiều. Em sốt cao và phải truyền nước tại nhà 3 ngày. Vẫn với giọng nói thỏ thẻ, em nói với tôi rằng sẽ không bao giờ yêu nữa, em sợ rồi người ta lại chia tay em với lý do gọn lỏn: anh có người khác rồi.

Em là cô gái đầu tiên khóc sau khi làm tình với tôi. Vẫn vẻ mặt dịu dàng e thẹn ấy, khi tôi vừa nhẹ xoay người sang bên, em co người lại, quay mặt về phía cạnh giường, những giọt lệ nhỏ lặng lẽ trôi dần xuống sống mũi. Những nụ hôn và cái ôm từ phía sau không thể khiến em quay lại với tôi được nữa.

Rồi em đứng dậy nhẹ nhàng mà cương quyết, và một lúc sau trở ra từ phòng tắm, mỉm cười nụ cười đẹp nhất của một người phụ nữ tảo tần, với cái đầu cúi nhẹ và đôi mắt nhìn xuống dưới chân. Tôi vui khi thấy em lại cười với hai hộp ô mai nhỏ bé mà tôi tặng, cùng 1 tờ giấy xanh tôi gửi em đút lợn cho ngày hôm nay. E chải tóc trong gương trc khi ra về, ko quên nhắc lại thêm một lần nữa những lời từ đầu buổi tối: "Nhìn mặt anh sao buồn quá... Còn buồn hơn cả mặt em nữa!.." Tôi chỉ có thể cười thật nhẹ và đáp lại: "Anh lúc nào cũng buồn. Có lẽ anh sinh ra đã buồn rồi, em ạ."

Tôi lại phóng xe vào màn đêm, đêm nay trên con phố vắng có một chiếc xe dream chiến phóng thật nhanh khiến tôi chú ý. Một thanh niên phong trần đội mũ lưỡi trai chở đằng sau một cô gái tóc nhuộm xoăn bay trong gió. Tốc độ của họ ngang với tốc độ của tôi, nếu tôi cố gắng chút ít. Nhưng đôi tay tôi ko thể cứng cỏi như đôi tay của chàng trai kia. Tôi chợt nghĩ, mình sao có thể bằng được như vậy, họ đang lao đi như những con thiêu thân.


4. Nick em, cả 2 nick, đã không còn sáng với tôi cả 2 tuần nay rồi.

Em đã tiếp tục lao vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Tối mặt hoa mắt vì phải lo cho 3-4 miệng ăn, đến mức với em không còn con đường nào thoát khỏi vòng xoáy ấy.

Em đẹp. Em nhỏ bé và mỏng manh. Ko còn tôi em chỉ có thể dồn suy tư của mình lên status.

"Em nhắc lại, em ko thuộc về ai hết, em có quyền của riêng em."

"Nói người ta thì cũng coi lại mình đi.Sạch sẽ lắm đó mà lên mặt."

"Vì con đường em đã chọn, em phải từ bỏ những điều em ko hề muốn từ bỏ."

Và cuối cùng trc khi tắt sáng, "mình muốn mọi thứ đơn giản hơn nữa."


Vậy là tôi đã ko còn dõi theo được nữa, em đã mất hút vào vòng xoáy ấy rồi. Có hàng trăm nghìn lần tồi đã chực vứt bỏ tất cả để nhảy xuống vòng xoáy đó và nắm chặt tay em. Như vậy đã là quá đủ.Giờ em để lại trong tôi một nỗi trống trải đến hoang tàn.

Tuesday, October 20, 2015

Tình rách

Tình yêu mong manh quá
Anh không ngăn nổi mình
xé toạc nó đêm qua

Vết rách ấy mới chỉ mình anh biết
Khi em còn yên giấc trong đêm

Anh sẽ giấu kín nó trong lòng
Mang đi theo tới chân trời xa lắm
Nơi ấy gió lộng cho lòng anh lắng đọng
Cho anh được quay trở lại và yêu em.

Monday, September 28, 2015

Vỡ nát

Hôm nay đổ xe
Chưa be bét nhưng chợt đẫm buồn
Tiền có để làm gì đâu
Niềm vui mua tạm kéo dài được mấy chốc
Xe thấy ta ngu ngốc
Quẫy đẩy ta ngã xuống mặt đường
Hai thực thể vốn gắn liền như một
Mà chỉ giây phút lơ đãng thôi
Cả hai chịu đau đớn rồi

Ta ngồi ngoài góc tối quán cafe
Gặm nhấm KFC cùng nỗi buồn lãng đãng
Chợt em bước ra từ cửa quán
Thông báo ở bên trong đã có chỗ rồi
Lúng túng chẳng nói nên lời
Ta đuổi em vào để mình tự dọn dẹp
Đống đồ ăn
Đống buồn lẹp nhẹp

Khi bước vào quán
Thì nụ cười chân thành muốn dành tặng
Ta để cô đơn nuốt mất tiêu rồi
Thôi thì để mọi thứ cứ trôi
Lát nữa về hang ổ ta ngồi
Châm điếu thuốc làm mồi
Đốt tiếc nuối chỉ bời vài lời không nói được với em.


Thursday, September 24, 2015

Địa ngục trong tâm hồn

Có những lúc tôi thấy mình cận kề cái chết
Giả như có ai chỉ cần lấy ngón tay trỏ ấn vào lưng
Tôi sẽ lao thẳng xuống khoảng không vô đáy
Chẳng còn ký ức, hay ham muốn hay đau buồn
Chỉ đơn giản là
Chết.

Tôi có lúc muốn bám víu
Muốn nhìn khắp xung quanh xem liệu có ai có thể cứu mình
Nhưng có lẽ mọi người sẽ chẳng ai hiểu hết được
Khi tôi nói với họ
Mình cô đơn.

Cũng giống như kẻ bị bệnh phong
Lặng lẽ một mình lang thang khắp chốn
Tôi cô đơn như đứa trẻ mới lọt lòng
Mà chẳng thể làm thân với ai cả

Trời vẫn xanh, cây vẫn ngả nghiêng theo gió
Tôi ước một ngày mình bước lên tầng cao
Ngó xuống đường kia với bao người và xe cộ
Nhắm mắt lại và coi như mình đã chết

Kể từ giây phút ấy
Tôi được quay ngược thời gian
Được lớn lên lại từ đầu
Được vun đắp dần tình yêu vào cuộc sống

Nhưng thế giới này chỉ có thời gian là chuẩn mực
Chỉ có thể chấm dứt chứ không thể quay đầu
Vậy tôi biết về đâu?
Nơi phía trước đen mù trong vô tận

Em như ánh sáng nhỏ bé
Một ngày kia lạc giữa đêm tôi
Gạt em đi vì không muốn lỡ làm em lụi tắt
Khi quay lại thì ánh sáng ấy đã không còn dành cho tôi nữa rồi
Ừ mà có ánh sáng nào thắng nổi bóng đêm
Ừ làm gì có ai sáng được như tia nắng

Tôi lại lang thang một mình qua những kiếp người đau khổ
Thân tàn tạ tâm hồn cũng vỡ nát rồi
Thi thoảng dùng lấy hơi trút hơi thở khô khốc
Tôi ngẩng mặt lên nhìn trời
Xin Thượng đế cứu giúp tôi.

Monday, July 27, 2015

Ý nghĩa của cuộc sống: Osho vs. Datlai Latma





Hồi đó Osho mới hai mấy tuổi, nhưng đã xuất chúng hơn người với tài hùng biện và kiến thức uyên bác nhờ chăm chỉ nghiên cứu sách vở và thiền định. Nhưng cuối cùng ông đã gặp phải 1 trở ngại lớn trong quá trình tu tập của mình. Ông đã đi đến giới hạn mà vẫn không thể tìm được ý nghĩa của cuộc sống.

Không thể tìm ra con đường nào để tiếp tục, Osho đã xin được gặp mặt Datlai Latma, con người vốn luôn được cả thế giới Phật giáo thành kính ngước nhìn, như ngước nhìn Đấng giác ngộ tối cao của cả nhân loại.

Osho bước vào thiền viện để yết kiến Datlai Latma, trên trán hằn sâu những nếp nhăn vì trong lòng trĩu nặng bao câu hỏi nung nấu đã lâu chờ có người giải đáp. Datlai Latma ngược lại chào đón Osho với một nụ cười thật nhẹ nhàng và đôi mắt sáng ánh lên tia hóm hỉnh.

Trong lúc Osho bắt đầu trình bày những suy nghĩ trăn trở gặp phải trong quá trình tu tập, Datlai Latma yên lặng lắng nghe, nhẹ nhàng rót trà thảo mộc từ chiếc ấm đất nung ra hai chén nhỏ đã đặt sẵn trên sập gỗ. Ngài ngồi xếp bằng, lim dim mắt đợi đến khi Osho đã nói xong và mong ngóng chờ đợi lời giải đáp, lúc ấy mới đưa chén trà cho Osho rồi nói:

- Anh hãy uống trà đi, rồi nhìn ra phía dãy núi đằng xa kia. Anh thấy hoàng hôn có đẹp không? 

Mặt trời đỏ rực đang nép dần xuống phía sau những đỉnh núi phủ tuyết trắng của dãy Himalaya hùng vĩ, kéo theo mình những áng mây màu hồng tía, tạo thành một bức tranh tuyệt vời trên nền trời tím ngắt sâu thăm thẳm.

- Khi rảo bước vào đây gặp ta, anh có để ý thấy cây Bodhi ngoài sân kia đã trổ hoa rất đẹp ko? Anh có kịp ngửi mùi hương của hoa ấy ko?

Osho uống hai ngụm trà thảo mộc, lặng lẽ nhìn Datlai Latma với ánh mắt khó hiểu:

- Thưa Ngài, quả thật tôi có ý thức được những sự vật ấy và biết chúng thật đẹp, thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng bây giờ với tôi chúng chẳng còn ý nghĩa. Mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Datlai Latma vừa chậm rãi lắng nghe vừa uống hết chén trà của mình. Ngài tủm tỉm cười:

- Vậy ta xin chúc mừng anh. Giữa ta và anh giờ chỉ còn một khác biệt duy nhất. Đó là việc chấp nhận sự thật mà anh vừa nói ra. Những người như chúng ta, trải qua bao tháng ngày tu tập cũng là để có đủ bản lĩnh để chấp nhận mà thôi.

Osho đánh rơi chén trà trên tay, mắt mở lớn nhìn Datlai Latma đang mỉm cười với mình, ông nhận ra điều lo sợ bấy lâu nay chính là sự thật, được chính lãnh tụ Phật giáo xác nhận. Nếu quả thực cuộc sống không có ý nghĩa, thì ông còn sống làm gì nữa?

Datlai Latma quan sát nét mặt Osho hồi lâu, lấy một chén mới từ khay, rót trà mới cho ông và lại cười nói:

- Đừng vì vậy mà hoang mang, cuộc sống vốn tự thân nó chẳng có ý nghĩa gì cả, mà chính chúng ta sẽ phải đem lại ý nghĩa cho nó. Bao thế hệ Latma, Rinpoche và những thiền sư trên khắp thế giới khi giác ngộ đều mang trong mình trọng trách lớn lao, là giúp cho loài người tồn tại được trên sự thật giản đơn đó. Không phải ai cũng có thể nhìn ra sự thật, và rồi không phải ai cũng có thể chấp nhận sự thật ấy. Những người đến đây trước anh, người tự sát, người lui về ẩn dật, người quyết định hòa vào xã hội để giúp nó có động lực tiếp tục vận hành. 

Osho nhận chén trà mới từ tay Datlai Latma, giơ nó lên ngang tầm mắt để hơi trà ấm phả vào đôi mắt thâm quầng bấy lâu không ngủ. Uống hết chén trà, ông cảm tạ Datlai Latma và xin được thiền định ngoài hiên thiền viện, Datlai Latma vui vẻ chấp thuận.

Sau một đêm chìm sâu vào nội tại, Osho mở mắt ngắm nhìn bình minh trên núi tuyết, lúc này nụ cười nở trên môi ông già hai mươi mấy tuổi đã thấm nhuần ánh huy hoàng từ vầng thái dương. Osho bước vào thiền viện nói lời cáo từ Datlai Latma và xuống núi bắt đầu chặng đường ông đã lựa chọn được.

Mấy năm sau trong một cuộc phỏng vấn với báo giới, Datlai Latma xác nhận Osho chính là một trong những đấng giác ngộ mà Ngài từng biết đến.


Sunday, July 26, 2015

Những câu chuyện chấm dứt

Nhân dịp bỏ dở giữa chừng khi đang theo đuổi 1 em gái mới quen 2 tuần, thử liệt kê những lý do buồn cười từng khiến mình quyết định chấm dứt những câu chuyện tình cảm từ trước tới giờ:

1. Em ko chịu đánh răng thường xuyên. Mảng bám trên răng em tôi có thể thấy rõ trước mỗi lần hôn em.

2. Tóc em dày và dài, nhưng em lười gội đầu quá, lúc nào nhìn cũng bù xù và ko có mùi thơm.

3. Em nói ngọng/ viết sai chính tả trong các tin nhắn.

4. Em nhắn tin đôi khi cộc lốc thiếu lễ phép quá.

5. Sau mỗi lần làm tình, em bỗng nhiên trở nên nghịch ngợm quá mức, vừa trẻ con quá, lại vừa nam tính quá.

6. Nằm bên cạnh tôi trước giờ đi ngủ mà em bận nhắn tin cho người khác.

7. Em thần tượng tôi quá nhiều, lúc nào cũng cần nói chuyện với tôi thì mới chịu được. Em rất quấn quýt, nhưng lại chẳng hiểu gì về tôi cả.

8. Lúc nào em cũng nói đến tiền.

Sunday, July 12, 2015

Đừng chết ở Hà Nội

Nắng đốt cháy tâm can
Bụi tung mù nhận thức
Đừng chết ở Hà Nội
Khi mọi thứ vỡ tan

Thủ đô ngàn năm tuổi
Hút máu linh hồn nghèo
Hãm hiếp cô thôn nữ
Đôi mắt còn trong veo

Những con khỉ trên đường
Kéo đàn về mọi hướng
Đừng chết ở Hà Nội
Kẻo bị giẫm nát thây

Những má đỏ hây hây
Những bắp tay cuồn cuộn
Trên vỉa hè luộm thuộm
Ruồi muỗi vo ve đầy

Ta như thằng rẻ rách
Lảo đảo giữa đám đông
Ta như thằng lông bông
Đi tìm kiếm màu hồng

Đừng chết ở Hà Nội
Say thì hãy để mai
Buồn thì đi đọc sách
Hận thì giữ trong lòng

Vẫn vỉa hè lộc xộc
Trăm vẻ mặt lướt qua
Cứt vẫn chảy qua loa
Cứt vẫn đầy mặt báo

Đến khi nào bàng đổ
Khi nào phố hết xanh
Và em hết chân thành
Thì lúc đó ta đành
Chết trong lòng một ít..

Wednesday, June 10, 2015

Notes from Côn Đảo trip

1.
We the people wake up and move everyday by some common motivations
Money - Sex - Power - Fame
Money seems indispensable
Sex is part of basic instinct
Power erases the questions of one's importance
Fame helps escape loneliness
But how about freedom
I wonder how many of us people
Are constantly troubed getting free?


2.
When was the last time you did something for the first time?
For this trip I had these first-time experience:
- Take a long walk/hike of 13km alone on the mountain road.
- Spend 24 hours straight, alone on the beach
- Use sleeping bag to spend the night alone by the ocean
- Shit into the sand on the beach in the morning
- Get people freaked out thinkng I might have committed suicide somewhere on the island because I dont come back to my hotel room at night
- Eat the freakingly expensive fresh abalone (1 million VND per kg), it is tasteless


3.
I'm the saint lying in the middle of the wild reading fiction books
I'm the freaky creature hiding from you and the sunlight
I'm the sneaky ghost smilling at you in the dark
I am beauty and I am beast
Sleeing in the parade of moonlight
I am all and more and higher than mortal man.


4.
This society is not yet evolved. They look at lone travellers as either criminals running from the law, or weirdos trying to commit suicide.


5.
Now I know why I'm growing more and more fond of little kids
It's their innocent eyes that could melt my soul
Those eyes I rarely find in grown-ups
More rarely in the North than the South
And when I overhear the Northern people talking around
Then look into their eyes
Suddenly I realize
The North is fucked-up.


6.
Along with your pretty face, lovely body, and gentle posture
How can I be sure you are not a fucked-up?


7.
People are all over the place. If they just keep on moving and talking without stopping from time to time for a long moment of stillness, then there'll just be no difference between them and ants.


8.
Sometimes I fail to care about others' ignorance, whether it's their ignorance towards common sense or towards me. I just fail to care about giving them adequate explanation of the matter. Sometimes things are better kept unsaid or unexplained, because they and their consequences would be inevitable. If someone fails to acknowledge the flow of matters, it's none of my business to try making them change their point of view or understand things out of the reach of their conciousness.


9.
I've spotted you in the madding crowd
With lovely eyes and hair and neck
With girly gestures of your own
Then the announcer informed our flight board was opened
It was all over when you stood up and joined the long queuing line
Turned out I had overestimated all the signs
Foolishly connect all your appearance with your soul
It became pure pain to sit there seeing you try to cut corner
So I simply lost it and had to let you go
And looked back down into my book
Oh well
So much for such beauty
Eventhough we'd be on the same flight
And soon I realized
However I tried to escape
I would still stuck in your madding crowd.


10.
Wind-up Bird Chronicle by Haruki Murakami
Is like an Anime cartoon of the world of fiction books.


Saturday, February 14, 2015

To live is to die

- Cậu biết không, người ta bảo mỗi năm nước mình tốn đến mấy nghìn tỷ để đốt vàng mã.. Chương trình thời sự còn đưa tin mấy nhà nghiên cứu, người thì nói đó là một nét văn hóa, người thì nói đó là một việc lãng phí.

- Cũng vậy cả thôi, con người ta vốn luôn muốn tìm được chỗ để đặt niềm tin cho mình.

- Nghĩ mà xem, họ đến đền chùa cúng bái, hóa vàng cho những người đã ở thế giới bên kia, để cầu  nhận được những thứ mình mong muốn ở thế giới hiện tại. Cái giá phải trả cho đống giấy lộn ấy cũng khá cao, ứng với những thứ có thể nhận được, nhỉ.

- Ừm, tớ thì chẳng quan tâm gì tới những việc vớ vẩn ấy nữa. Sorry, but I couldn't care less. To live is to die. Sống là để chết, vậy mà họ vẫn cứ phải quay cuồng trong vòng xoáy của những thứ vật chất ấy. Nếu sống là để chết, có khi cứ làm sao cho mình có một cái chết đẹp, vậy là được rồi.

- Giống như bỏ ra khỏi rạp giữa chừng một bộ phim không hay hả? Như cậu vẫn thường làm.

- Có lẽ vậy. Dù có phân vân không biết đoạn sau có gì đáng xem nữa hay không, nhưng khi đến đúng thời điểm, tớ biết đó là lúc mình nên ra về. Những người còn lại trong rạp hoặc đang xem phim một cách vô thức, hoặc đang tiếc tiền mua vé xem phim, hoặc mục đích của họ không phải là xem phim khi vào rạp.

- Dù sao thì, tự kết thúc cuộc sống của mình nghe thật là cô đơn. Cũng giống như khi một mình bước ra khỏi rạp. Mấy lần tớ cũng định thế, nhưng chỉ vị ko muốn người khác nhìn mình và phán xét, nên lại thôi.

- Ừ, có lẽ đó là một hành động cô đơn. Nếu có cuộc sống sau cái chết, tớ luôn nghĩ hồn những người tự sát sẽ đi về chốn riêng so với những người khác.

- Trong kinh thánh của các tôn giáo thì họ sẽ xuống địa ngục.. Mà này những người chết trẻ chắc ai cũng cố đơn. Lẽ ra họ còn cả con đường dài phía trước để đi trước khi lìa đời.

- Tớ không biết có thiên đàng hay địa ngục hay không, chỉ biết những kẻ không thiết sống nữa, có lẽ sẽ không thể đi tới cùng một chỗ với những kẻ còn ham sống. Già hay trẻ thì cũng vậy thôi. À, có lẽ còn một loại người nữa, những người đã sống hết phần đời của mình và cảm thấy sẵn sàng trước cái chết, Vậy đấy, tớ nghĩ ba loại người ấy sẽ đi về ba nơi khác nhau khi họ lìa đời.

- Ừm, mà bọn mình còn đang sống nhăn đây, sao cứ phải nói về cái chết. Hãy nghĩ tới cái sống trước đi. Tớ còn nhiều mục tiêu phía trước lắm, nhiều kế hoạch phải làm. Còn cậu cũng nên tìm mục đích chính đáng mà sống đi.

- Hiện tại tớ đang sống để chờ bố mẹ tớ chết. Khi đó tớ sẽ có thể sống theo cách của mình.

- Nặng nề quá đấy. Cậu nên thay đổi đi, nghĩ đến những việc tươi sáng hơn, cười nhiều hơn và tự tin vào bản thân đi, Mỗi ngày một tí, rồi cậu sẽ thấy cuộc sống này vui hơn nhiều. Đừng suốt ngày ủ rũ lẩn tránh ánh mắt của mọi người nữa.

- Nếu một người không thể nhìn thẳng vào mắt bố mẹ mình, thì làm sao có thể nhìn thẳng vào mắt người khác đây?

- Sao không thể nhìn thẳng vào mắt bố mẹ mình chứ?

- Vì nếu làm như vậy, họ sẽ chỉ thấy trong mắt tớ sự vô cảm, chán ghét và căm hận. Mà thôi, bọn mình lại nói chuyện theo kiểu những người không bình thường rồi. Nghe cứ như hội thoại trong sách ấy. Người bình thường đâu có thế. Uống hết cafe đi kìa, hôm nay nắng đẹp. Em phục vụ lúc nãy cũng dễ thương nhỉ? Hình như có kiểu tóc mới. Đằng kia kìa.



Friday, January 23, 2015

Cứu rỗi

Tôi đã từng cho rằng mình có khả năng đặc biệt, và một trái tim đặc biệt. Bởi vậy mà tôi là người thật đặc biệt, đứng trên số đông xung quanh mình.

Tôi đã từng cho mình cái quyền bước chân vào thế giới của người khác, dù cho thế giới đó ko dành cho mình. Tôi lao vào nơi mình ko hề biết trước, chỉ vì tin rằng trực cảm nhạy bén của mình là thừa đủ để đương đầu với bất kỳ tình huống nào.

Tôi đã từng ảo tưởng rằng mình có thể cúi xuống, vùi mình vào bùn đen để cứu rỗi một vài người. Tôi tin rằng mình chính là ánh sáng, là trí tuệ tối thượng có quyền năng thay đổi tất cả, từ bản chất con người, lề thói xã hội, đến định mệnh của một cuộc đời.

Tôi đã từng hứa với một người, rằng tôi sẽ mãi là thiên thần hộ mệnh của người đó.

Thế rồi tất cả sụp đổ.

Tôi nhận ra mình ko phải là ánh sáng. Nhận ra mình  chẳng có chút quyền năng tối thượng nào. Nhận ra tất cả những hành động bột phát kia bắt nguồn từ nối sợ hãi sâu thẳm của bản thân, rằng mình chỉ là vô nghĩa.

Giờ đây tôi nhận ra mình còn chẳng thể tồn tại trong thế giới của chính mình. Đó là sự thật mà bấy lâu tôi vẫn luôn trốn chạy.

Tôi chỉ là một màn sương vô hình, lang thang vô vọng qua từng thế giới, từng kiếp người mà ko tìm đc chỗ dừng chân cho mình. Ko lý tưởng, ko mục đích, ko tình yêu.

Tôi mới là kẻ cần được cứu rỗi.

Monday, January 12, 2015

Nowhere

Thật kỳ lạ làm sao, khi ta ngồi một mình trong quán cafe một buổi chiều đầu tuần uể oải, cố nuốt trôi những ức chế trong công việc, gia đình, trong cả những điều trái khoáy hàng ngày nhìn thấy. Thêm vào sự tình ấy 1 chút cô độc và những mảng ký ức không đầu không cuối về một cô gái nhỏ bé ta từng quen và quan tâm thật nhiều trong một câu chuyện tình dang dở cách đây hơn 2 năm, là đủ để khuôn mặt 25 tổi hơi trẻ con của nhân vật tự sự này những đường nét căng thẳng, mệt mỏi, thất vọng, đau khổ, như thể anh ta vừa bị cả thế giới này đè ra hãm hiếp.

Nhạc trong quán chuyển sang Beautiful của James Blunt. Phù hợp một cách đáng sợ, cái chất giọng chứa đầy tan vỡ, cái giai điệu khát khao mà thật u uất ấy. Dòng âm thanh trôi tuột nhẹ nhàng từ vành tai qua màng nhĩ, xuống thẳng khí quản vào trong buồng phổi, khiến ta gần như ngạt thở, toàn bộ cơ thể chỉ chờ có vậy để có thể sụp đổ xuống chiếc ghế nệm của quán.

Phải rồi, Vỡ nát. Đó là trạng thái thực sự của nhân vật tự sự. Anh ta đã cố găng che đậy nó một cách vụng về bấy lâu nay. Anh ta tự hỏi liệu trạng thái ấy có quá lộ liễu với mọi người xung quanh? Khuôn mặt anh, đôi mắt anh thật khô khốc như lúc nào cũng chỉ chực tan thành từng hạt bụi. Nhưng liệu khi nhìn vào anh từ góc nhìn của người thứ 3, họ thấy gì? Một người đàn ông lúc nào cũng đau khổ, hay một đứa bé con lúc nào cũng sẵn sàng òa khóc?

Anh thấy trạng thái của mình ngay khoảnh khắc ấy thật kỳ lạ. Nửa như muốn có 1 ai đó ở bên cạnh mình ngay lập tức để có thể tựa vào và ngủ gục, nửa như muốn tàng hình ngồi mãi nơi đây để được cả thế giới này lãng quên. Cả 2 ước muốn đó đều là vô vọng.


Thursday, September 5, 2013

The next step

Well, I have just left my old boring job as well as a girl I loved and her son behind to move on with my own life. Nevertheless, time I spent with her was great experience of letting everything fall freely and destroying myself blindly, sentimentally and physically.

Now she may call and text me once in a while to check whether I have changed my mind about this break-up, like I always did in the past. Been saying goodbye to her at least six or seven times and this I decided must be the last. Oh how she misses me and dreams of me holding her in her sleep.. Such tempetation from her texts sometimes leads to double masturbation for me to calm down and sleep at night. Well we can say the ghost of that love is still haunting me, though it's better now that I fully recognize it as ghost.

After exshauting my two kidneys, damn it I have promised myself so many times to exercise and improve them, I came to realize that life is still a mess. New job with many challenges for one who hasn't really worked anything out for a year. New timeline without a girl to love, to worry about and to hate. New plans for a place of my own and another step of education to pursuit. All of them made me feel tired and yet keep me from sleeping.

The kidneys send a sign of illness coming up soon. I get out of bed, brush my teeth and suddenly feel the urge to have a glass of whisky. Singleton 18 years of Glenn Ord. Good stuff eventhough it could be better now if there was some dark chocolate in sight. At first partially blocked nose prevents me from smelling the smoke from the liquor, which is so disappointing and I started to think the bottle was spoiled after 2 days! Luckily after a few sniffs full of alcoholic fruity smell, I can feel the smoke again. Only then can I take the full shot, let the liquid slowly run down my throat, bounce back up to my nose while it keeps going along the spine and finally reach the kidneys. Such a good shot. Why don't I continue to read one of my books now, then sleep and have another start tomorrow? :-)

All the steps have been laid out, now I only need the commitments to achieve.

- Work and pass probation and whatever shit to be an authorized social compliance auditor
- Save money to change all the furniture in this stupid house
- Figure out the interest in education management to start looking for a Master's degree program
- Exercise and work out for a better health and better look
- Well, I guess there's no time left for girls, but I may give it a try to attend that doctrine class with my aunt and her daughter, where they say there's this cute girl who is a Christian. She might at least be a chance to get me argue about religion and stuffs. Always need more communication anyway. 


Sleepy now.



Sunday, June 30, 2013

Cơm và cứt trong một đêm giông

Tôi vốn nghĩ cơm và cứt thì rõ là khác nhau.
Nên cứ đi xác định mọi thứ xung quanh xem thực sự nó là cơm hay là cứt.

Nhưng tôi bỗng gặp một vấn đề: Những thứ tôi dấn thân vào kiểm nghiệm, và hò reo thắng lợi rằng đó là cơm, thì đa số mọi người đáng trân trọng bên cạnh tôi đều khẳng định đó là cứt. Tôi cứ bị cuốn vào cuộc đôi co ấy, liêu xiêu lạc lõng ngày qua ngày, như một kẻ say đi trên dây với đòn gánh là hai đầu cơm-cứt.

Rồi đến một ngày, tôi chợt nhận ra cơm cũng như cứt mà cứt cũng như cơm, không có điểm gì khác nhau cả, không việc gì phải phân biệt cái này với cái kia, chẳng ích gì cả. Ấy cũng là ngày tôi bắt đầu nghiêm túc đón nhận những bài học đầu tiên về Mật tông, và được truyền lại chiếc vòng 108 hạt.

Chiếc vòng ấy nhanh chóng gắn bó với tôi qua những trạng thái cảm xúc cực đoan nhất mỗi khi tôi lại thấy mình liêu xiêu. Nó đã theo tôi đến một con ngõ nhỏ tăm tối, nhún nhường lặng lẽ quay lúc nhanh lúc chậm giữa hai ngón tay run run của tôi. Từng hạt đá đen láy hòa vào đêm nhưng chỉ cần một ngồn sáng nhỏ là đủ cho chúng ánh lên thứ ánh sáng không gì che lấp nổi.

Những kẻ lưu manh đi qua, nhưng người lương thiện đi qua, những cô gái đi qua, những đứa trẻ đi qua, những người quen đi qua. Tôi ngồi trên yên xe, lần đếm từng hạt của chiếc vòng, rồi cất nó vào túi, lát sau lại lấy ra đếm lại. Ban đầu đếm sai lúc nhiều lúc ít vì tâm còn bị chi phối bởi quá nhiều suy nghĩ và cảm xúc lúc nào cũng trực chờ bùng nổ. Nhưng rồi mọi thứ dần ổn thỏa, mỗi vòng quay đã ổn định lại với 108 hạt đen hấp háy sáng.

Một cơn giông đã tới. Mưa ban lách tách từng giọt rồi bắt đầu ào ạt tuôn rơi. Tôi nép vào một hiên nhà, tựa lưng vào cánh cổng sắt mà phía sau là một khoảng tối tĩnh lặng. Chiếc vòng khi thì ở trong túi, khi thì quấn quanh cổ tay. Tôi chợt không còn sợ ma quỷ nữa, lúc đó còn chợt nghĩ có vong linh nào sau lưng tôi trong khoảng trống kia không? Những vong linh ấy có buồn không, nếu có thì có lẽ tôi hoàn toàn có thể cùng chia sẻ nối buồn của mình với họ. Tôi hát một mình trong đêm mưa.

Cơn giông thật mạnh nhưng rồi cũng qua đi. Tôi thấy mình như được hồi phục. Không khí trong lành nhẹ nhàng quá. Tôi đã ở đó cả buổi tối để chờ một người sẽ không thể tới gặp, và cũng không hề báo cho người đó biết mình đang đứng chờ. Ban đầu là để tìm lại một cảm xúc xưa cũ, sau là để thấy dù người đó có đến hay không, thì việc đợi vẫn là của mình và mình hạnh phúc vì đã đợi chứ không ra về.

Nếu không vì những rào cản của lề thói xã hội, tôi chắc mình đã có thể đứng đó cho tới khi trời sáng. Tiếc rằng chúng ta không bao giờ chỉ có một mình trên thế giới này. Nhất là khi người tôi đợi đã được báo rằng tôi đang đứng trong con ngõ nhỏ, thì đó là lúc tôi thấy mình nên ra về. Tôi quấn chiếc vòng lên cổ tay rồi lao vào đêm, cảm thấy mình trọn vẹn.

Có lẽ em sẽ không bao giờ hiểu được hành động của tôi, cũng như chưa bao giờ em hiểu hết được tình yêu là gì. Nhưng không sao cả. Dù em có hiểu hay không, dù em có phải là người mà tôi nghĩ mình đã hằng yêu dấu hay không, dù câu chuyện này có thể kết thúc trọn vẹn hay không, thì vẫn luôn có một sự thật không thể chối cãi: em là một phần rất quan trọng trong cuộc đời tôi.

Đợi chờ một người ko ở đó và chắc chắn sẽ ko xuất hiện. Người ta có thể nghĩ ấy là triệu chứng của bệnh tâm thần. Còn với tôi, như vậy đã là đủ.